Chỉ Cần Một Bộ Não Tốt, Ta Có Thể Sinh Tồn Ở Bất Kì Đâu!

Mẫu nghi thiên hạ



Không biết qua bao lâu, từ xa có một thái giám gấp gáp chạy đến, dồn dập hít một hơi, báo tin,

Nhân lúc hỗn loạn, phía bên lều của hoàng đế cùng hoàng hậu bị tấn công. May mắn không có ai bị thương, nhưng hoàng đế sau khi nghe kể về Ngân lang lại tỏ ra rất tức giận, lập tức triệu Mặc Liên Kiều đến, phái hàng tá người đi điều tra,

Còn về phía Mặc Dương Kỳ, lại không đả động gì đến, một câu cũng không thèm hỏi qua, biểu thị giống như người ngoài...

Thật ra không hẳn là không đả động, bên hoàng hậu lại có chỉ thị gọi riêng Ngũ Vương gia đến nói chuyện...

Hơn nữa, còn nói mang theo cả nàng.

Thư Di "..." Con người yếu ớt đáng thương luôn gặp rắc rối là ta...

...

Rừng rậm Thiên Tuyến,

Tại lều riêng của hoàng hậu,

Không khí ngột ngạt đến đáng sợ...

"Tham kiến hoàng hậu nương nương."

"Bình thân, không cần đa lễ."

Trên trường kỉ trải đệm nhung, một mỹ phụ đang ngồi ngay ngắn, trên đầu cài vô số trâm vàng cùng trang sức đắt giá, y phục hoa lệ tầng tầng lớp lớp trên người, cầu kì tinh xảo đến từng mũi chỉ đường kim...

Làn da trơn mịn được bảo dưỡng cẩn thận, chẳng thể đoán được tuổi tác,

Đôi mắt kia thoạt nhìn đen láy trong suốt, không rõ ý vị, viền môi hồng nhuận mang theo ý cười động lòng người, nhưng lại mang theo bộ dáng uy nghi, ổn trọng, thập phần cao quý.

Thư Di đứng một bên cũng phải cảm khái, quả không hổ danh mẫu nghi thiên hạ,

Người ngồi trên kỉ đón lấy tách trà từ nha hoàn đứng cạnh, từ từ đưa lên nhấp một ngụm.

Sau đó cười như không cười nhìn hai người mới đến, ho nhẹ một tiếng. Đôi mắt đen của nàng mang theo mấy phần thâm thúy, có cảm giác tựa hồ rất không hoan nghênh mà nói,

"Ngũ vương gia, bổn cung nghe Thất Nguyệt nói, nha hoàn bên cạnh người, có liên hệ với thích khách đêm qua?"

Mặc Dương Kỳ khẽ cau mày, lạnh giọng đáp, 

"Đa tạ hoàng hậu quan tâm, nhưng nàng ta chỉ là một trù nương, không thể có liên quan đến chuyện tối qua. Thất Nguyệt không hiểu chuyện, lại nói năng hồ đồ rồi."

Mỹ phụ vẻ mặt phức tạp nhìn thiếu nữ đứng phía sau, miễn cưỡng trả lời,

"Vậy sao?"

"Nhân đây, dạo này bổn cung luôn ăn uống không ngon miệng, liệu có thể phiền nàng một chút, đến Ngự Thiền phòng nhận chức, quản lí ẩm thực cho cả hậu cung chăng?"

Mặc Dương Kỳ nhìn hoàng hậu, mắt đen bên trong lộ ra một mạt sát ý, giây lát lướt qua,

"Tùy theo ý người."

Hoàng hậu mỉm cười thu hồi ánh mắt, hướng phía Thư Di đợi phản ứng.

Thiếu nữ quỳ xuống nhận chỉ, cung kính nói,

"Đa tạ hoàng hậu ban ân, nô tì sẽ làm thật tốt." 

Mặc kệ hoàng hậu này có phải hay không người tốt, nàng một nha hoàn tầm thường một phát nhảy lên Ngự Thiền Phòng làm việc, khẳng định có người muốn giở trò quỷ...

Cơ mà Thư Di cũng không ngu ngốc đến mức lao đầu đi tìm hiểu sự việc chưa chắc có kết quả tốt như vậy, chết phi thường phi thường thảm...

"Hai người có thể lui..."

"Tạ hoàng hậu..."

Đến khi trong lều hoàn toàn yên lặng, nha hoàn lúc nãy mới đón lấy chén trà trên tay mỹ phụ,

Bên trong không có bất luận cái gì trà, mà là một loại nước màu đen đặc,

Từ trên tay nha hoàn kia đột ngột xuất hiện những dây leo màu xanh, cuốn lấy chén trà, lát sau liền ép nát nó thành tro bụi,

Linh khí xung quanh hiện lên dao động rất nhỏ rồi biến mất,

Dây leo biến mất, nha hoàn nhìn người đang ngồi một cái, không hề nói thêm cái gì, nghiêm chỉnh đứng đúng vị trí của mình...

Hoàng hậu đưa mắt nhìn về vô định, lạnh nhạt cười cười, khác hẳn so với lúc nãy,

"Ngân lang sao? Nhiều năm như vậy, cuối cùng ả ta đã quay lại rồi..."

"Lời cảnh cáo tốt đấy, bổn cung thật sự muốn xem, ngươi có thể làm đến đâu..."

...

Một tháng sau,

Mọi thứ đều trôi qua yên bình một cách kì quặc,

Chẳng ai nhắc tới việc ám sát trong chuyến săn, càng không hồ nghi hay thắc mắc tại sao Ngự Thiền Phòng có quản lí mới???

Thật sự kì lạ...

Hậu cung,

Trước cửa Phượng Nghi viện, tẩm điện riêng của hoàng hậu.

Thư Di nhìn đồ trong tay một chút, thở hắt ra một hơi,

Đang yên đang lành lại đột nhiên chỉ đích danh nàng mang đồ đến tận nơi phục vụ,

Khẳng định có vấn đề...

Hậu cung không có gì làm, giờ giấc dùng bữa cũng khác hoàn toàn so với bên kia, luôn luôn sớm hơn,

Dù gì đi nữa, nhanh một chút còn về đem cơm qua cho Mặc Dương Kỳ nữa...

Bước chân qua ngưỡng cửa, bốn xung phía quanh có rất nhiều cung nữ thái giám, ai cũng cúi đầu buông mắt, nín thở không dám lên tiếng, ngay cả một tiếng ho khan cũng không nghe thấy,

Không khí trang nghiêm đến đáng sợ...

Trong không khí tỏa ra mùi hương thơm ngát, mặc dù dễ chịu nhưng lại có phần hơi nồng.

Thư Di đi xuyên qua màn cửa châu ngọc, ánh mắt rơi vào nữ nhân cao quý đang ngồi trên ngai phượng xa hoa tráng lệ, trên mặt hiện lên nụ cười khéo léo.

Hoàng hậu mặc y phục mỏng hơn, nhưng vẫn rất nhiều lớp, trên đầu vẫn mang một loạt trang sức tinh tế, lúc này đang cười nhìn nàng, nụ cười kia, vô cùng hoà ái, khiến Thư Di e ngại, cẩn thận từng li từng tí đến gần hành lễ, sắp xếp đồ ăn đủ loại hương vị trong hộp lên bàn...

Ngay bên cạnh còn có nha hoàn lần trước gặp trong lều, trang phục khác hoàn toàn so với nhưng nha hoàn khác trong điện, có lẽ là thân tín...

Ngay vào lúc nàng chuẩn bị cáo từ, rút lui chuồn khỏi, hoàng hậu lại lên tiếng. Bộ dáng không nóng không vội, chỉ dùng thanh âm vừa đủ nghe nói,

"Khiến Dương Kỳ để ý, hẳn Thư Di cô nương đây cũng là một cường giả có thực lực?"

Nàng hơi khựng lại, vội đặt đồ trên tay cẩn thận qua một bên, cúi đầu kính cẩn,

"Khởi bẩm nương nương, nô tì trời sinh phế vật, từ nhỏ đã vô linh căn, không thể tu luyện."

Người ngồi trên cao tỏ ra ngạc nhiên,

"Vậy trước khi vào cung ngươi làm gì?"

"Nô tì chỉ làm việc ở tửu lâu nhỏ..." Bán khoai tây chiên sống qua ngày...

Hoàng hậu nhìn Thư Di, ánh mắt hơi hơi lập loè, cuối cùng đúng lý hợp tình, nhẹ giọng nói,

"Thư Di cô nương quả thật khiêm tốn, khiến người ta phải tò mò..."

Hoàng hậu ra hiệu cho nàng ngồi xuống,

Thiếu nữ trong lòng cảm thấy rất chi là bất đắc dĩ, lặng yên không một tiếng động đi qua.

Xem ra cuộc nói chuyện này sẽ dài đây...

"..." Mặc Dương Kỳ lại chịu khó nhịn bữa nữa vậy...

-------------------------------------------***********************************--------------------------------------

Lời tác giả:

Vote cho ta đi nào!!! Đừng đọc chùa chứ!!! (=^=)/

Ta sẽ giận dỗi đó a~!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.