Chỉ Cần Một Bộ Não Tốt, Ta Có Thể Sinh Tồn Ở Bất Kì Đâu!

Phá nguyên căn



Vô số hoa tuyết như mưa rơi xuống, mây đỏ tuyết đổ, thế giới an tĩnh phảng phất như chỉ còn lại một mình, quỷ dị hắc ám.

Thư Di mở mắt ra, tóc đen phất phơ bay trong gió, không khí lạnh giá đến rùng mình.

Trôi nổi trong không khí mà mùi máu tanh dày đặc, mọi nơi tuỳ ý đều có thể nhìn thấy khung xương linh tinh của đủ loại thú vật . Màu đỏ ấy trải dài mênh mông vô tận, không có điểm cuối

Một chốc lát sau, nàng liền điều động chân khí, chăm chú quan sát, mới rốt cục khẳng định mình bị đưa đến một nơi kỳ quái, nhận thức thời gian cũng bị sai lệch. Nhóm Mặc Dương Kỳ cũng không biết bị đẩy đến nơi nào.

Mộng cảnh kéo ra tâm ma. Cần nhanh chóng phá hủy căn cốt của nó, như vậy mới cứu được mọi người.

"Vậy rốt cuộc nguyên căn ở đâu?" Thanh âm Thư Di nghe có chút bất ổn

Tuyết phủ khắp muôn nơi, hoàng hôn buông xuống, cảnh sắc cũng trở lên mơ hồ.

Một cơn gió ấm áp khẽ thoảng qua khung cảnh yên tĩnh trước mặt, ánh dương nhàn nhạt đổ dần xuống làm sương tan dần.

Phía trước mờ mờ hiện ra một dáng người mỹ lệ, gương mặt nhìn phi thường có thần, bất phân nam nữ. Dù rằng dung nhan mang sự bi thương mà vẫn mị hoặc vô song. Lả lướt đi về một phương hướng.

Thư Di đoán chừng nguyên căn mình đang tìm kiếm ở bên trong đó, thế nhưng chân nàng lúc này không thể sản sinh ra bất cứ một sức lực nào để đi về phía trước nữa.

Dù vậy, vẫn không thể ngăn cản nàng gấp gấp muốn chạy lại đằng kia.

Lúc này thế nhưng không biết có sức lực từ nơi nào, lại khiến nàng có thể giãy giụa nhấc bước, hướng đến

Sương đỏ dang tay ôm thiếu nữ vào lòng. Cảm giác man mát ùa đến khiến người ta có cảm giác dễ chịu, thoải mái.

---

Hàng mi cong hơi lay động, từ từ mở ra.

Đập vào mắt là trần nhà trắng toát lạnh lẽo cùng mùi thuốc sát trùng gay mũi.

Một giây kia, vô số kí ức tràn vào đầu Thư Di.

Cô là ăn phải đồ quá hạn, bị ngộ độc nên bị đưa vào bệnh viện điều dưỡng.

Cho nên... Mọi thứ xảy ra đều là mơ?

Một giấc mơ, lại giống như một đời người.

Khi nhớ ra hết mọi chuyện ở thực tế, Thư Di vẫn cảm thấy vô cùng mê mang.

...

Nhận phiếu khám bệnh xong, Thư Di liền được ba mẹ đưa về nhà trong ngày.

Tiếp tục đi học, chong đèn ôn luyện năm cuối cấp.

Chẳng qua là giấc mộng nọ quá mức chân thực làm cho cô có chút không cam lòng mọi chuyện chỉ là mơ.

Cuộc sống lại nhịp nhàng trôi...

...

""Thư Di?!""

Thiếu nữ giật mình quay đầu nhìn đối phương, gương mặt trong mơ cùng hiện tại chồng chéo lên nhau. Cô mỉm cười,

""Thanh Mai, sao vậy?""

Thiếu nữ có gương mặt giống hệt Thanh Mai Thiên Ẩn nhìn biểu tình của người đối diện, buồn cười lắc đầu,

""Không có gì? Uống trà nhài không?""

Thư Di gật đầu. Phía sau cũng có một người khác, tay cầm điện thoại, đập nhẹ vào lưng cô,

""Nghĩ gì mà thất thần vậy?""

""Đột nhiên nhớ tới một giấc mơ thôi. Nếu mình xuyên không về cổ đại thì sẽ ra sao nhỉ?""

Thanh Mai đưa tiền cho nhân viên, tiện tay đón lấy tờ hóa đơn, quay đầu đáp,

""Sống khoa học đi các bạn. Đừng mê tín như thế!!!""

Thư Di như nhớ lại cái gì, cười cười nói,

""Trong giấc mơ đó ấy à, Thanh Mai là một sát thủ rất giỏi. Bên mình còn luôn mang theo một con rắn đen nữa.""

""Tại sao lại là rắn? Thỏ không được sao? Cáo cũng rất dễ thương mà???""

Thiếu nữ vừa nãy tiến lên vỗ vai Thanh Mai, khẩn trương nói,

""Cũng chỉ là mơ thôi mà. À, Thư Di nói thêm đi, tự dưng bà đây có thêm ý tưởng viết truyện a!!!""

Thanh Mai quay sang trừng mắt với cô bạn,

""Đan Linh?! Không phải vừa nãy kêu sẽ viết truyện kinh dị về trường học sao?""

Người tên Đan Linh vờ phụ một tiếng,

""Tùy tâm, tùy tâm ha ha.""

""Con ba phải này.""

""Từ từ hãng đánh. Một câu truyện cổ đại với nam chính ngầu lòi "nạnh nùng" cùng nữ chính thành thục vượt khó vượt khổ thế nào???""

""Chán ngắt!""

""Hờ hờ, lấy cho nam chính một cái tên đã. Từ từ, đừng đánh người đeo kính mà. Họ Mặc thì sao?""

Thư Di đang đứng một bên xem hai người náo loạn đến thê thảm không nỡ nhìn. Cổ họng của có hơi nóng, theo bản năng liền lên tiếng,

""Mặc Dương Kỳ!""

Đan Linh sững sờ quay sang, đột nhiên sáng bừng hai mắt, kích động vô cùng sáp đến kéo tay Thư Di lại,

""Tên hay!!! Lấy cái đó đi! Thêm môt boss cuối bí ẩn và vài khúc cua nữa là tuyệt tác!!!""

"Khoan đã!".

Đột nhiên Thư Di giơ tay ngắt lời.

""Không phải...""

Đan Linh kỳ quái huơ huơ tay trước mặt cô,

""Không phải gì cơ? Cậu làm sao vậy???""

Thanh Mai cũng lo lắng đi đến,

""Thư Di...?!""

Thiếu nữ nâng mắt lên, trong thoáng chốc liền ngẩng đầu, cười to một tiếng,

""Không phải thật.""

Mặc Dương Kỳ... Cái tên này giống như mang theo nỗi nhớ nhung da diết đến kỳ lạ. Nếu nói tất cả những chuyện xảy ra trước đó đều là mơ, chẳng lẽ bây giờ không phải.

Tiếng nói xung quanh bỗng biến mất. Thiếu nữ cảm thấy không khí khắp bốn phía không ngừng dồn nén lên mình. Nàng  cau mày, chịu đựng cảm giác kích động muốn ngã xuống, sắc mặt tái nhợt ngẩng đầu.

Bầu trời cùng mặt đất đều hóa đen, khung cảnh bị bóp méo đến vặn vẹo, cuối cùng vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Thiếu nữ lãnh đạm lên tiếng,

""Xem ra là đoán trúng rồi.""

Trong một khắc phá vỡ ảo cảnh kia, nguyên khí cũng ào ào trở về với nàng.

Thư Di niệm khẩu quyết, nhanh chóng tụ tập nguyên khí, hóa thành một thanh kiếm đơn giản, lập tức vung lên.

Luồng kiếm quang hình trăng khuyết bay ra, màn đen rung động trước mặt còn chưa kịp phản ứng đã bị chém thành mấy khúc, từ giữa không trung rơi xuống mặt đất, giống như con người mà kêu rên thảm thiết.

Thư Di nhân cơ hội tấn công, dựa theo cảm nhận trong tiềm thức, kiên quyết đâm về một phương hướng.

Lần này màn đen răng rắc hai tiếng liền đổ sụp hoàn toàn. Chính giưakhỗng trung là hình dáng một viên tròn trong suốt đã bị một thanh kiếm khí nhọn hoắt hung hăng xuyên qua, tạo thành những vết nứt rõ ràng.

Cuối cùng vỡ nát.

Trước mặt lần nữa hiện ra bóng dáng mơ hồ mỹ lệ kia. Xác định cos lẽ nó là nguyên căn của ảo cảnh trận. "Nó" khe khẽ lắc đầu, lộ ra một cái tươi cười với thiếu nữ, thanh âm trầm ổn và có lực độ,

""Làm sao ngươi làm được? Sống trong ảo cảnh tốt đẹp không phải hạnh phúc hơn nhiều so với cuộc sống vất vả bên ngoài sao?""

""Hà tất phải như thế.""

Nguyên căn sững sờ ngẩng đầu.

"Ta...." Thư Di rút tay lại, âm u nói, "... Tin tưởng chính mình. Ảo cảnh có đẹp đến mấy cũng là giả. Hơn nữa, nếu một ngày muộn hơn ta mới biết, chắc chắn sẽ rất cô đơn."

Luyến tiếc mơ mộng hão huyền, vĩnh viễn chẳng thể thoát ra. Phồn hoa hạnh phúc tất cả đều là giả. Trung tâm của thế giới này, nguyên lai lại ở trong lòng của bản thân, lòng an tĩnh rồi, thì ở đâu cũng sẽ không còn thấy phiêu bạt nữa.

Ánh mắt nàng lóe lên cố chấp và kiên định, nghiêm túc cùng chân thành. Nàng muốn nhất ý cô hành, không ai ngăn cản nổi. Nàng muốn đi cầu độc mộc, tuyệt không thể kéo người qua đường dương quang.

Tâm ma của ta là, ước mong cho có được một cuộc sống bình yên cùng những người yêu quý.

Để khi quay đầu lại nhìn, nhất định sẽ không hối tiếc.

Sóng nhiệt thổi tung bay áo choàng trên người thiếu nữ, một vòng huyết hồng giắt trên màn đêm đen kịt.

Biểu tình của đối phương đã có điểm kỳ quái. Tròng mắt nó trừng lớn, bên trên che kín tơ máu, cả người run rẩy.

Bao nhiêu năm đi nữa, vẫn như cũ du đãng nơi này, bị cô độc nhốt ở chỗ này, không nhớ rõ mình tên là gì, không nhớ rõ vì sao mình chết, chỉ đầy cõi lòng ác ý và oán giận. Đem thù hận áp lên những kẻ đến sau, vĩnh viễn trở thành con rối bị người ta điều khiển.

Một khắc nhất thời tỉnh ngộ, hình bóng kia giống như là sụp xuống, che mặt gào khóc, nói một câu không rõ nghĩa,

""Muộn rồi."" Là nói cho chính nó nghe.

Thân ảnh từ từ tàn lụi.

Thư Di sửng sốt một chút mới hồi phục tinh thần. dưới chân bỗng nhiên nổi lên thủy triều gợn sóng, một đám lửa cháy bừng lên xung quanh, thiêu đốt tất cả.

Ngay phía sau Thư Di, bỗng nhiên xuất hiện một phiến cửa trong suốt, cơ thể đang cố định của nàng bỗng nhiên run lên nhè nhẹ.

Mảnh đất trống trước đó có khách điếm xuất hiện, lửa cháy tới tận bình minh mới dừng.

Thư Di ""...""

Tự cảm thấy tâm lý thiệt vững vàng khi mà khi mà trải qua một hồi như vậy không bị sốc.

Không biết mọi người sao rồi...

Chưa kịp quay đầu, liền thấy không khí gần đó đông lại, ầm một tiếng bị thổi bay. Theo đó để lộ bóng dáng nam tử ôm đàn đi tới.

Thư Di ""...""

Yo, người anh em.

---

Tuyết trong ảo cảnh tan dần.

Thiếu niên vừa ngẩng đầu, vị trí trước mặt bỗng nhiên bộc phát ra một ánh sáng, cảnh cửa xuất hiện.

Nhóc con đi bên cạnh gấp không chờ nổi hướng về phía trước. Nhưng mà lúc này, phía sau lại truyền đến một lực mạnh mẽ, cứng rắn kéo người về không cho di chuyển.

Mặc Liên Kiều tay giữ hài tử, nhìn một màn này, mí mắt cũng không ngừng giật giật,

Đây là cửa ra sao?

Dường như thuận lợi hơn so với tưởng tượng......

Mày tú lệ nhíu lại, không biết vì sao lúc này vốn hẳn cao hứng mới đúng, nhưng trong lòng mơ hồ cảm giác có điềm xấu.

Trong lòng dự cảm vừa mới xẹt qua, bên ngoài liền có địa chấn!

Một tiếng nổ thật lớn vang lên, theo sau đó là tiếng kêu thảm thiết thê lương từ xa truyền đến. Tiếng kêu thảm thiết, giằng co thật lâu, sâu trong linh hồn cũng rung động.

Hắn cũng không quản nhiều nữa làm gì, trực tiếp bắt lấy nhóc con chạy về hướng đó.

Trường bào hắc y tung bay, ở nơi toàn sắc trắng như thế khiến cho người ta vừa nhìn liền có thể trông thấy.

Chỉ thấy hắc y nữ tử đã hấp hối cuộn mình trên mặt đất đầy tuyết, hai mắt hiện đầy tơ máu, bên khóe mắt mơ hồ có huyết lệ chảy xuống. Trên người tất cả đều là máu, căn bản không thấy rõ dung mạo. Y phục đen bị cào rách nhiều vết, bộ dáng giãy giụa thập phần thống khổ. Xung quanh hắc khí hình dây leo thít chặt lấy chân tay nàng.

Nhận thấy khí tức đối phương, Mặc Liên Kiều càng giật mình,

"Thanh Mai Thiên Ẩn!?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.