Đoạt Thế Tranh Thiên

62: Liên Tục Tăng Cấp





Sáng hôm sau, Hàn Phi vừa mở cửa đã thấy bóng dáng Lưu Bình thấp thỏm ngay trước mắt, gã không ngừng đi tới đi lui, như đang rất lo lắng điều gì.
Hàn Phi đảo mắt thầm đoán định mấy phần sự cố, ngữ điệu hớn hở chào tới:
- Ồ, Lưu thúc đến thăm A Đẩu ư!
Lưu Bình nghe đến, không biết vì gì hơi sững người một chút.

Ánh mắt ngạc nhiên hỏi:
- Ân Công, nơi này đêm qua không xảy ra việc gì đấy chứ?
Hàn Phi vờ bỡ ngỡ, thản nhiên đáp:
- Có thể xảy ra chuyện gì, ta nghỉ ngơi rất
Dứt một câu, lại vờ tò mò hỏi:
- Lưu thúc hỏi vậy, là đang nói về điều gì sao?
Lưu Bình nhướng mày, điệu bộ bỏ xuống gánh lo nào đó trong dạ, thở phù một hơi, sắc mặt nhẹ nhõm:
- Sự tình Ân Công đối mặt Quy Gia, gây náo loạn đã truyền ra khắp thành, ta vừa nghe được tin tức, chạy vội đến.

Nhưng bị mấy tên cao tầng của Quy Gia tìm cớ giữ lại.
Hàn Phi bình thản như không:
- À, bọn ta rất tốt, chỉ là hiểu lầm nhỏ.

Việc nội bộ bọn hắn tranh chấp, bọn ta lại không biết vì gì, chỉ là người đứng xem.
Lưu Bình như biến thành người ngốc, tâm tư trống rỗng, chỉ biết thuận theo cười đáp:
- Là ta suy nghĩ nhiều, không liên quan đến các vị là tốt.

Quy Gia nổi tiếng ngang tàn, các vị mới đến còn chưa thấu tỏ.

Hàn Phi làm ướt bờ môi, nhàn nhạt liếc xéo, nửa vô tư nửa thăm dò:
- Quy Gia kia lại càn rỡ đến vậy! Cả Lưu thúc cũng sợ bị liên quan sao!
Lưu Bình như đã bị kích thích nhẹ, cương nghị đáp lời:
- Cho dù Quy Gia thâm độc hiểm ác, nhưng nếu là gây khó dễ cho Ân Công, Lưu Bình ta nguyện xả thân làm ra lối nhỏ, cho Ân Công tránh lui.
Hàn Phi cười mỉm:
“Ta chỉ trêu ghẹo ngươi, không cần nghiêm túc đến vậy.”
Lại ôn tồn hỏi:
- Việc không liên quan, không nói đến nữa.

Lưu thúc chuẩn bị làm sinh ý thế nào rồi?
Lưu Bình gật gật đầu, niềm nở:
- Nhờ phúc của Ân Công, ta đã tập hợp được mấy chục huynh đệ cũ, thuê 10 dặm sạp hàng, đăng ký Thương Phường đã xong, chỉ chờ vật phẩm hàng hoá gom đủ theo dự định, là bước ra làm ăn được rồi.
Hàn Phi tán dương:
- Lưu thúc lược tài đáng ngưỡng mộ, thời gian chưa đầy một ngày đã bày ra được bố cục kia!
Lưu Bình không phải hài tử, ngầm hiểu ý kia.

Đối phương nửa là ủng hộ, nửa đặt kì vọng, không mong nhận thất vọng từ mình, mới nói kiểu này.

Bên trong nhắc nhở mình cố gắng, ngoài mặt cười gượng cho qua.
Cùng lúc, Đan Đồng, A Đẩu cũng đến.

Chào hỏi qua lại mấy lời.

Lưu Bình dẫn cả bọn đi tham quan cơ nghiệp đang khởi dựng.
Đây là con đường hạng hai, cắt ngang địa bàn của Thanh Lân Hội, Địa Long Bang.

Có nhiều đường nhỏ nối thông, một mặt giáp với Quảng Trường, người qua kẻ lại nhộn nhịp cũng không kém khu vực trung tâm bao nhiêu.

Nơi này gần như thuộc ranh giới của hai khu sầm uất nhất trong thành.

Mấy ngàn người khuynh vác hàng hoá tới lui, theo từng nhóm hơn mười người, dẫn đầu có một tên chỉ đạo la hét.
Bọn hắn đi ngang Lưu Bình, hết tám phần đều cúi đầu chào hỏi.

Hàn Phi đảo mắt một lượt, bình phẩm địa hình:
“Nơi này thường xuyên xảy ra tranh chấp giữa các thế lực lớn, theo ta thấy nơi đây mới đích thực là trung tâm.

Địa thế này thuê thì dễ, giữ thì khó.

Vì khi Lưu Bình nghiêng về bất cứ bên nào, sẽ bị thế lực đó bao lấy địa bàn, mà bên còn lại cũng không chịu để yên."
Trông thấy thái độ của Hàn Phi, Lưu Bình hỏi đến:
- Ân Công, ngươi thấy nơi này thế nào?

Hàn Phi mở lời hỏi han:
- Nơi này đang nghiêng về thế lực nào quản lý?
Lưu Bình hơi bối rối, song thành thật kể rõ:
- Bẩm, nơi này không thuộc về các Bằng Hội, quản lý bởi Võ Phủ, Võ Binh quản trị an, ta thông qua gia sư tìm được cơ hội tiến vào.
- Ân Công, phải chăng nhìn ra điều gì?
Hàn Phi lắc đầu cười nói:
- Là ta lo thừa, chúc mừng Lưu thúc có được địa thế tốt!
Lưu Bình mỉm cười trong dạ, đây xác định địa thế tốt, hắn cùng nhiều cao tầng quen biết bàn bạc nghiên cứu ra, khi bị thương phế hắn không phải phế cả mối quan hệ, chẳng qua không quen cầu cạnh ăn bám bằng hữu, liền giấu lẹm bi cảnh, khổ sở một mình ôm, chỉ số ít hàng xóm láng giềng tới lui biết rõ cái khổ kia.

Bằng hữu của hắn càng quý hắn ở điểm này, khi đã hồi phục còn có bước đột phá, nói ra mưu cầu toàn diện tứ phương tương trợ, điều hắn bất ngờ là Hàn Phi dựa vào đâu biết đây là nơi tốt, theo hắn dò la, nơi này trước nay không có kẻ bước vào, chung quy bọn hắn chỉ nhìn thấy cái hiểm, không thấu tỏ lợi ích địa hình mang lại.
Cũng không nghĩ nhiều miễn đồng bọn cùng chí hướng xem như một đoạn tri âm mát ruột mát gan, Lưu Bình ôm quyền trầm giọng:
- Ân Công, tuổi trẻ tầm nhìn sâu rộng.

Ta thành thật bái phục!
- Ta có được tư cách kia, cũng nhờ Ân Công bạn cho mảnh ghép sinh thời, về sau tài sản ta có được ở chỗ này tuỳ ý ngươi sử dụng
Hàn Phi điềm nhiên, cười nói:
- Tuỳ ý sử dụng thì thôi đi, nhưng chỗ ta hiện tại có một ít vật phẩm muốn gửi bán.
Lưu Bình ánh mắt chờ mong.

Hàn Phi xuất ra ba trăm bình "Linh Huyết Thần Dược" cấp 1.
Lưu Bình không đợi được, hấp tấp vội hỏi:
- Ân Công, đây là..?
Hàn Phi nhẹ nhàng nói:
- Thúc có thể gọi nó là Thần Dược, Luyện Thể Cảnh dưới cửu tầng, uống một bình tăng một tiểu cấp, một người chỉ dùng được ba lần.

Lần thứ tư trở đi xem như Linh Dược hồi phục sinh cơ cấp 2 thông thường, có điều hiệu dược tác dụng gấp mười lần các loại đồng cấp đang bán trên thị trường trong Thành.
- Giá gốc ta để cho Thúc, 1200 Linh Thạch hạ phẩm một bình.
Cả bọn nghe qua đều sững người, Lưu Bình nắm chặt Túi đựng Thần Dược vừa tới tay, song bất ngờ này quá sức tưởng tượng của Y, liền cả kinh nghi hoặc, lẩm bẩm trong miệng rụt rè thành tiếng:
- Hiệu dụng như Ân Công nói, giá thành đưa ra quá rẻ rồi.


Thế nhưng...
Hàn Phi hiểu Lưu Bình chưa mấy tin tưởng, có chăng tôn kính mình mà thôi.

Liền phẩy tay thu ra ba bình, nói:
- A Đẩu, ngươi đến uống đi.
A Đẩu sùng kính Hàn Phi đã lâu, vượt qua khỏi mọi sự tín nhiệm, nghe gọi, liền không chần chừ bước đến cầm lấy một bình, dứt khoát uống sạch.
Hàn Phi tính nhẩm:
"A Đẩu tu vi hiện tại Luyện Thể Cảnh tầng hai, tư chất bình thường nhưng gân cốt bên trong, căn bản cường hãn có thể một lúc uống ba bình không cần phải điều hoá năng lượng kia."
Năm hơi thở sau, cơ thể A Đẩu xốc lên một luồng khí, lực lượng tràn ra, tu vi tăng vọt lên Luyện Thể Cảnh tầng ba.
Hàn Phi quan sát biến đổi không rời mắt, liền ra hiệu cho Y uống tiếp một bình.

A Đẩu lặp lại động tác, lần này sau mười hô hấp diễn biến như lần trước, tiếp bình thứ ba tăng lên Luyện Thể Cảnh ngũ tầng.
Lưu Bình xúc động, nước mắt rơi lã chã:
"Đẩu nhi thể chất bình thường, thời gian trước ta bệnh nặng không thể chỉ dẫn tu luyện, từ năm tám tuổi ngày nào tiểu tử này cũng lặng lẽ luyện tập.

Sáu năm trôi qua chỉ mãi ở mức Luyện Thể Cảnh tâng hai, quá tốt..

quá tốt rồi."
Lại nhớ đến lời giới thiệu sản phẩm của Hàn Phi ban đầu, Lưu Bình bán quỳ, tôn kính, ngữ khí hối tiếc nói:
- Ân Công ngươi có ơn tái tạo với phụ tử ta, sợ là cả đời này báo đáp không xong.

Đáng nhẽ ta nên tin tưởng Thần Dược kia, đợi khi Đẩu nhi đạt tu vi Luyện Thể Cảnh ngũ tầng mới cho dùng đến..



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương 62: Liên Tục Tăng Cấp của truyện Đoạt Thế Tranh Thiên