Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Phát tình



Edit: Tiêu Vân

Beta: Jian

Cửa xe Audi vẫn còn chưa kéo lên, Nhậm Viễn Dã nhìn Tần Thập Ngũ và Tân Sơ, hỏi “Mấy đứa là bạn học của Tiểu Lộ à? Nhà ở đâu, anh tiện đường đưa mấy đứa về nhà.”

Tần Sơ nhìn cây đinh ốc có chỗ dựa rồi, quay đầu rời đi, trở về còn phải báo cáo kết quả công tác cho cô Triệu nữa.

Tần Thập Ngũ nhìn chằm chằm vào Alpha xa lạ đang ngồi ở ghế lái, trong lòng vang lên tiếng còi cảnh báo cấp độ mười lăm, còn nhiều hơn hai cấp so với lúc trước nhìn thấy Hà Viện Viện.

Tên Alpha đột nhiên xuất hiện có vẻ rất thân quen với Lộ Đồng này là ai?

Tần Thập Ngũ dùng vận tốc ánh sáng ở trong đầu tìm kiếm một lượt, mười sáu năm sau, bên cạnh Lộ Đồng căn bản không có người nào như vậy cả.

Lộ Đồng hạ kính xe ở phía sau, thò đầu ra bảo “Tần Thập Ngũ, lên xe.”

Đây là lần đầu tiên sau khi xuyên không, Tần Thập Ngũ nghe thấy Lộ Đồng gọi tên của cậu, trong lòng rất kích động, phản xạ có điều kiện chui vào trong xe.

Nhậm Viễn Dã mở miệng “Đây là bạn học của em à? Sao anh chưa từng thấy vậy?”

Tần Thập Ngũ cứng đờ cả người, trong lòng hung ác nói: Liên quan gì tới anh, đến chồng của Lộ Đồng còn chưa quản tôi là ai, anh quản gì lắm vậy? Bắt chó đi cày, quản chuyện bao đồng!

Lộ Đồng trả lời “Học cùng trường, không cùng lớp, hôm nay ngẫu nhiên gặp được.”

Tần Thập Ngũ quay đầu kinh ngạc nhìn Lộ Đồng, hận sắt không thành thép mà ở trong lòng gào thét: Mẹ còn dám trả lời?! Lúc nãy mẹ còn không trả lời chồng của mẹ đấy!! Mẹ có chút khái niệm vào về việc giữ gìn tiết hạnh của một Omega không vậy?!”

Nhậm Viễn Dã “À, thì ra là thế”

Lộ Đồng thuận miệng hỏi “Viễn ca sao lại đến đây?”

Trong gương chiếu hậu, Nhậm Viễn Dã cười một tiếng “Anh đến mang ít trái cây cho bà ngoại anh, hôm nay trống lịch anh không phải đi làm, kết quả vừa mới ra khỏi đấy đã gặp em, em nói có trùng hợp không?”

Tần Thập Ngũ nghiến răng: Trùng hợp? Trùng hợp cái rắm ấy!

Ngoại hình của Nhậm Viễn Dã không tồi, gương mặt ôn nhu, khóe miệng hơi hơi giương lên, cho dù lúc không nói chuyện thì cũng vẫn là một khuôn mặt tươi cười, rất dễ khiến cho người ta sinh ra hảo cảm.

Anh nói chuyện cũng rất ôn hòa, rất có sự thân thiết, ăn mặc vô cùng thanh nhã, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ đắt tiền.

Nhìn từ vẻ bề ngoài, hẳn là kiểu Alpha anh trai nhà bên ôn nhu mà mấy bé Omega thích nhất.

Nhìn từ phương diện tài chính mà nói, cả xe và đồng hồ đều thuộc loại trên tầm trung, từ lời ăn tiếng nói cũng có thể nhìn ra thuộc gia đình gia giáo.

Hơn nữa, quan trọng nhất chính ra có quan hệ rất thân thiết với Lộ Đồng.

Một nguy cơ tiềm ẩn như vậy, thế mà sao đến tận hôm nay Tần Thập Ngũ mới phát hiện ra?

Hai tròng mắt của cậu trừng trừng Nhậm Viễn Dã đến sắp rớt ra luôn rồi.

Ánh mắt quá nhiệt liệt, tràn đầy sát khí, Nhậm Viễn Dã cảm nhận được địch ý của Tần Thập Ngũ, trong lòng buồn bực: Đứa nhỏ này với mình có quen biết gì sao? Sao cậu ta cứ nhìn mình với ánh mắt như kẻ thù giết cha vậy?

Nhậm Viễn Dã tránh đi tầm mắt của Tần Thập Ngũ, nói với Lộ Đồng “Hôm nay dì Lâm mới về, dì ấy gọi điện tìm em không được nên đã gọi qua cho anh, hỏi em có đang ở chỗ của anh không, em có rảnh thì trả lời dì ấy một tiếng.”

Tần Thập Ngũ bẻ luôn đoạn cây dù còn lại trong tay.

Đây là cái quan hệ gì vậy?

Tần Thập Ngũ giận xanh mặt luôn, xanh mặt dùm cho Tần Sơ.

“Bà ngoại tôi không tìm thấy mẹ tôi, lại phải gọi điện thoại cho một Alpha như anh để tìm người? Quan hệ của hai người như thế nào?!”

Quan hệ của Nhậm Viễn Dã với Lộ Đồng, nói ra thì có thể coi như là một nửa thanh mai trúc mã.

Anh ta lớn hơn Lộ Đồng năm tuổi, tốt nghiệp đại học được một năm, đang thực tập ở một bệnh viện. Hiện tại lại chuẩn bị thi lên thạc sĩ, định đến thành phố B học thạc sĩ.

Hai người đều là người gốc thành phố H, lớn lên cùng một con phố, sau này mua nhà cũng mua biệt thự nhỏ một trước một sau cùng một tiểu khu. Năm Nhậm Viễn Dã mười bảy tuổi thì phân hóa thành Alpha, trong mắt người ngoài thì không phải là anh trai ruột của Lộ Đồng, nhưng còn hơn cả anh trai ruột nữa.

Dù sao Lộ Đồng mặt than thường ngày cũng không có biểu tình gì, đối xử với Nhậm Viễn Dã như vậy đã coi như là phá lệ biểu lộ cảm xúc ra bên ngoài rồi.

Nhậm Viễn Dã hỏi nhà của Tần Thập Ngũ ở đâu để đưa Tần Thập Ngũ về nhà.

Tần Thập Ngũ nhìn hai người ngồi cùng một chiếc xe, nghiến răng nghiến lợi nhưng cũng chẳng thể làm gì được.

Nhậm Viễn Dã lại đưa Lộ Đồng về nhà, mưa lúc này đã nhỏ đi rồi, dần dần tạnh lại, lúc về đến nhà thì đã hết mưa.

Lộ Đồng xuống xe, vừa mới đi được hai bước, Nhậm Viễn Dã đã từ trên xe bước xuống, xách theo hai túi trái cây đi theo phía sau.

“Tiểu Lộ à, nhớ đưa cái này cho dì nhé.”

Lộ Đồng nhận lấy túi trái cây.

Thân thể của anh có chút không thoải mái lắm, cố ý cách xa Nhậm Viễn Dã một chút.

Tính công kích tin tức tố của Nhậm Viễn Dã không mạnh, ôn hòa giống như con người của anh vậy, lúc bình thường cho dù có ở gần anh như thế nào đi nữa thì cũng không đến mức xuất hiện phản ứng bài xích dị vật mạnh như hôm nay.

Bản năng Omega của Lộ Đồng khiến cho anh không được tự nhiên mà che kín cổ của mình, nghĩ tới nghĩ lui, anh có thể xuất hiện tình trạng này, đều nhờ phúc tin tức tố buổi sáng của Tần Sơ ảnh hưởng tới anh.

Nghĩ tới Tần Sơ, nhịp tim của Lộ Đồng đập càng nhanh hơn.

Đồ chó này!

Nhậm Viễn Dã nói “Anh về nhà trước nhé, lát nữa sẽ quay lại thăm mọi người.”

Anh ta vừa dứt lời, người vừa đi, Lộ Đồng quay người lại đã bị một người phụ nữ ôm chầm lấy.

“Lộ Lộ à, mẹ về rồi đây, có nhớ mẹ không nào?”

Lâm Tự Âm ôm lấy con trai của mình, muốn hôn lên mặt Lộ Đồng một cái.

Lộ Đồng sợ nhất là chuyện này, vội vàng né tránh “Mẹ đừng hôn con.”

Lâm Tự Âm nói “Con là con trai của mẹ, mẹ hôn một cái thì đã làm sao? Vừa nãy có phải Tiểu Dã đưa con về không? Sao không vào nhà mình ngồi một lát?”

“Anh ấy còn có việc”

Lâm Tự Âm không nói về Nhậm Viễn Dã nữa mà hỏi Lộ Đồng “Hôm nay con đi đâu vậy? Sao không ở nhà?”

Lộ Đồng do dự một chút, mở miệng nói “Ra ngoài có chút việc, với bạn”

Lúc nói câu này thì hai người cùng bước vào nhà.

“Con thì có chuyện gì chứ? Giờ con đang học lớp 11, sắp lên lớp 12 tới nơi rồi, còn tưởng rằng mình giống như hồi lớp 10 à, nghỉ được hai ngày còn chạy ra ngoài chơi?”

Vừa bước vào cửa, giọng của Lộ Chi Ngôn đã vang lên bên tai anh.

“Không biết nặng nhẹ gì cả!”

Lộ Đồng đặt trái cây xuống, tâm trạng trong nháy mắt liền rơi xuống tận đáy vực “Con lên lầu học bài đây”

Lâm Tự Âm kéo anh lại “Đừng mà, mẹ vừa mới về, con tâm sự với mẹ một chút đi, con đừng để ý tới ba con, ông ta vốn như vậy mà.”

Lộ Đồng thật sự không có tâm trạng nói chuyện phiếm, bỏ túi trái cây xuống liền đi lên lầu hai.

Lâm Tự Âm đi theo phía sau Lộ Đồng, liếc mắt nhìn Lộ Chi Ngôn một cái “Ông không thể bớt nói mấy câu được à?”

Lộ Chi Ngôn trả lời bà “Tôi nói không đúng sao? Bây giờ nó đang ở giai đoạn quan trọng, đừng cứ ỷ vào thành tích tốt là có thể lơ là. Đã được tuyển thẳng vào Bắc Đại, Thanh Hoa chưa?”

Lâm Tự Âm “Điểm số quan trọng hay con cái quan trọng? Chỉ có mình ông có miệng nói thôi à, chẳng trách thằng bé không thân thiết được với ông.”

Lộ Chi Ngôn bị bà nói đến câm nín không trả lời được.

Lâm Tự Âm đi lên lầu hai, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Lộ Đồng ra, Lộ Đồng đang ngồi ở trước bàn học, sắp xếp lại những cây bút tán loạn trên bàn.

Lâm Tự Âm tay chân nhẹ nhàng đi vào “Con trai?”

Lộ Đồng không quay đầu lại nhìn bà.

Lâm Tự Âm cười nói “Đói bụng chưa? Mẹ đi gọt lê cho con ăn nhé.”

Lộ Đồng lắc đầu “Không ăn đâu. Sao mẹ lại về rồi?”

Trong ấn tượng thì chuyến lưu diễn của Lâm Tự Âm phải đến cuối năm mới kết thúc, bây giờ mới đầu tháng chín, không thể nào trở về được.

Lâm Tự Âm nói “Mẹ đã xin trưởng đoàn nghỉ, chuyến lưu diễn này không có mẹ cũng không sao. Không phải vì muốn quay về ở bên con sao?”

Lộ Đồng “Con không cần”

“Sao lại không cần?” Lâm Tự Âm ngồi bên cạnh anh “Con nhà người ta thi đại học, cha mẹ đều ở bên cạnh. Bây giờ đang là thời điểm quan trọng của con, cả đời chỉ có một lần, mẹ đương nhiên là phải về nhà chăm sóc con rồi.”

Lộ Đồng nghe xong, không nói gì cả.

Anh nghĩ thầm trong lòng: Bây giờ mới về chăm sóc thì có tác dụng gi? Lẽ nào mười mấy năm trước thì không quan trọng sao?

Lâm Tự Âm khó có cơ hội về thăm con trai một lần, muốn trò chuyện nhiều hơn với anh, nhưng Lộ Đồng tinh thần mệt mỏi, xoa xoa mi tâm “Mẹ, con muốn ngủ”

Lâm Tự Âm muốn nói lại thôi, Lộ Đồng cũng đã mở miệng đuổi khéo rồi, bà cũng không tiện ăn vạ trong phòng con trai nữa.

Lúc rời đi, Lâm Tự Âm nói “Lộ Lộ, mẹ nghe giáo viên chủ nhiệm của con nói, mấy ngày nữa là tới lễ tuyên thệ của lớp 12, cả trường đều phải tham gia, tới lúc đó mẹ tới trường đồng hành với con.”

Lộ Đồng thất thần gật đầu.

Lễ tuyên thệ thật ra chỉ cần yêu cầu phụ huynh học sinh lớp 12 nhất định phải có mặt mà thôi, không bắt buộc với học sinh lớp 10, 11. Có điều cha mẹ nào có lòng quan tâm đến con cái nhất định sẽ đến, sau khi lễ tuyên thệ của trường Nhất Trung kết thúc, sẽ có giáo viên cố vấn của phòng tuyển sinh các trường đại học phục vụ.

Lộ Động vốn chỉ định lấy cớ buồn ngủ để đuổi khéo Lâm Tự Âm đi, kết quả sau khi Lâm Tự Âm rời đi, anh lại buồn ngủ thật. Tin tức tố Omega ở trong thân thể anh tác quái khiến cho Lộ Đồng cảm thấy bất an, lại phải phun thêm ít thuốc ức chế, mơ mơ màng màng thiếp ngủ đi.

Một giấc ngủ này thẳng đến ngày hôm sau luôn.

Kỳ nghỉ hè của trường Nhất Trung chỉ có mười ngày, cuối tháng bảy đã phải quay lại trường học, đến tháng chính cũng đã vào học được hai tháng rồi.

Vậy còn chưa xong, trong tháng chín, Nhất Trung lại đưa ra một thời khóa biểu mới: Chỉ được nghỉ một ngày Thứ bảy, chiều Chủ nhật phải lên trường tự học.

Nói là tự học, thật ra đã nhập học.

Buổi sáng, Lộ Đồng rời khỏi giường, thu xếp lại cặp sách, phản xạ có điều kiện đi mò tìm điện thoại của mình, kết quả tìm hết một lượt bàn học và giường cũng không tìm thấy.

Lúc tới trường, tìm lại trong hộc bàn của mình cũng không tìm thấy điện thoại đâu.

“Làm gì đó?” Hạ Niên tới lớp học sớm hơn anh “Mới trưa đã lật tung hộc bàn lên rồi, chưa ăn cơm trưa à?”

Lộ Đồng nói “Tôi không thấy điện thoại đâu.”

Anh dừng lại một chút, ngẩng đầu nhìn Hạ Niên “Trên người cậu có mùi gì đấy?”

Hạ Niên ngửi ngửi quần áo “Có mùi gì đâu? À, cái kỳ đó của tôi sắp tới rồi, sáng nay mới phun thuốc ức chế, có phải là mùi của thuốc ức chế không? Mùi nặng đến vậy à?”

Lộ Đồng lắc đầu “Không”

Hạ Niên huých bả vai anh một cái “Sao thế, cậu tò mò à? Nếu cậu muốn đánh dấu tôi, tôi cho cậu mượn cổ dùng miễn phí luôn.”

“Lượn chỗ khác đi”

Hạ Niên nói “Nè, Lộ Đồng, cậu thật sự không có ý gì ở phương diện này sao? Tôi nghe nói Alpha các cậu đều có dục vọng chiếm hữu rất mạnh, lẽ nào cậu chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đánh dấu Hà Viện Viện à, một Omega xinh đẹp như cô ấy lại suốt ngày quấn quanh bên cạnh cậu thế mà, haizzz”

“Không có.” Lộ Đồng chuyên tâm đi tìm điện thoại.

“Lộ Đồng, bên ngoài có người tìm.” Lớp phó đứng ở cửa lớp ngẩng đầu hô lớn một tiếng.

Lộ Đồng cất sách vở vào lại hộc bàn “Đến ngay đây. Ai vậy?”

Lớp phó bảo “Nhìn không rõ người, cậu ấy bảo cậu ra ban công ở tầng hai tìm cậu ấy.”

Lộ Đồng ngẩn người “Làm gì chứ?”

Không hiểu sao anh lại đi đến ban công tầng hai, liền nhìn thấy Tần Sơ tay phải cho vào túi quần đứng ở đấy chơi điện thoại.

Lá gan cũng lớn đấy.

Nhất Trung không có cho phép học sinh mang theo điện thoại, bình thường mọi người đều lén chơi, nghênh ngang chơi như thế này cũng chỉ có một mình Tần Sơ.

Lộ Đồng vờ như không nhìn thấy hắn, lướt mắt nhìn ban công một cái, không nhìn thấy người khác.

Sau một hồi lâu, anh mới lấy lại tinh thần, tròng lòng không chắc chắn lắm nói: … Người tìm mình là Tần Sơ à?

Ánh mắt của anh dừng lại trên người của Tần Sơ, lại dừng lại trên cái điện thoại trên tay Tần Sơ đang chơi…..có hơi quen quen.

Đấy không phải là điện thoại của anh à?

Lộ Đồng mới phản ứng lại.

Chẳng trách anh tìm khắp nơi xung quanh mình cũng không tìm thấy điện thoại, hóa ra là đã bị con chó con này tha đi rồi.

“Trả cho tôi.” Anh đưa tay ra.

Tần Sơ giương mắt lên nhìn anh “Trả anh cái gì?”

Lộ Đồng chỉ chiếc điện thoại trên tay hắn “Điện thoại của tôi”

Tần Sơ giống như là đến để gây sự, lắc lắc điện thoại “Điện thoại này tôi nhặt được ở phòng khách nhà tôi, anh làm sao biết được nó là của anh?”

Lộ Đồng tìm không thấy điện thoại, hóa ra là làm mất ở nhà cô Triệu.

Anh không có tâm trạng ở đây đánh Thái cực quyền với Tần Sơ “Cảm ơn. Có thể trả lại điện thoại cho tôi được chưa?”

Tần Sơ từ chối thẳng “Không được.”

Gân xanh bên trán Lộ Đồng giật nảy một cái.

“Cậu muốn thế nào?”

Tần Sơ ấn vào màn hình điện thoại cho nó sáng lên, cười như không cười nói “Thích Trần An Kỳ đến vậy luôn à?”

Màn hình khóa là một tấm selfie của Trần An Kỳ.

Lộ Đồng: …

Tấm ảnh này tuyệt đối là do Hạ Niên thay cho anh.

Lộ Đồng không nhớ mình có ảnh selfie của Trần An Kỳ lúc nào.

Lộ Đồng đang muốn giật lại điện thoại, Tần Sơ lại cất điện thoại vào lại trong túi.

Tần Sơ dõng dạc nói mà không biết ngượng “Đói bụng, đi mua đồ ăn trưa cho tôi đi.”

Lộ Đồng “Tự cậu không có thẻ cơm không có chân à?”

“Có chứ.” Tần Sơ nói “Nhưng mà tôi không muốn đi. Anh không phải muốn cảm ơn tôi à, cho anh một cơ hội để thể hiện thành ý của mình đấy.”

Hắn giơ tay nhìn thoáng qua đồng hồ “Cách thời gian vào lớp còn hai mươi phút nữa, từ đây cho tới nhà ăn đi về cũng phải mất mười phút. Nhớ chạy nhanh một chút.”

Lộ Đồng cắn răng, từ tòa nhà thí nghiệm xa xôi ngàn dặm chạy tới nhà ăn, đi mua một suất ăn trưa cho Tần Sơ.

Anh là học sinh ngoại trú, bình thường đều tự mình mang cơm đến trường học ăn, vì thế nên rất ít khi đến nhà ăn mua cơm.

Đi mua lần này, làm cả diễn đàn trường dậy sóng lên.

Lộ Đồng chạy đến nhà ăn đi đưa cơm?

Đưa cho ai đấy? Trần An Kỳ à? Hay Hà Viện Viện?

Trong nhà ăn có học sinh len lén lôi điện thoại ra chụp một tấm bóng lưng của Lộ Đồng, tối hôm đó đăng bài lên diễn đàn trường luôn.

“Ăn nhanh lên. Bây giờ trả điện thoại cho tôi được chưa?”

Lộ Đồng ném phần đồ ăn đóng gói đến trước mặt Tần Sơ.

Tần Sơ bắt bẻ nhìn thoáng qua một cái, nói: “Không mua nước à? Lỡ tôi khát thì sao đây?”

Lộ Đồng tức giận “Nuốt nước miếng.”

Tần Sơ không nói gì cả.

Lộ Đồng nhớ tới điện thoại mình vẫn đang còn ở chỗ Tần Sơ, nén giận nói “Bên cạnh có một máy bán nước tự động, muốn uống cái gì tự mình đi mà mua.”

Tần Sơ nhìn máy bán nước, trong lòng suy nghĩ đang định kiếm chuyện với Lộ Đồng, nhưng lại không ngờ thân thể của đối phương bỗng chợt lảo đảo, chống dựa vào lan can.

Tần Sơ nhướng mày: Tức quá ngất luôn rồi hả?

Lộ Đồng hít sâu một hơi, nhưng sự khó chịu trong người suốt hai ngày qua bỗng nhiên bạo phát, trong thân thể anh đột nhiên dâng lên một trận run rẩy mãnh liệt, bắt đầu từ tay chân xương khớp khuếch tán ra ngoài, khiến cho hai chân anh ngay lập tức mềm nhũn xuống.

Màu hồng nhạt chi chi chít chít từ cổ anh bò đến tận mang tai, hô hấp của Lộ Đồng trở nên dồn dập, hai tay gắt gao nắm chặt lấy lan can, trên mu bàn tay trắng nõn lập tức nổi lên gân xanh.

Tin tức tố của Omega lúc này nhanh chóng lan tràn ra khắp ban công không rộng lớn, mùi hương lành lạnh ngọt ngạo như sương như tuyết bay vào mũi Tần Sơ.

Hắn kinh ngạc nhìn chằm chằm Lộ Đồng, ép những cảm xúc khó nhịn bị tin tức tổ của Lộ Đồng châm ngòi xuống, hỏi “Anh là Omega?”

Trong lời nói còn có chút không thể tin nổi.

Tần Sơ nhanh chóng bình tĩnh lại cảm xúc, mở miệng “Thuốc ức chế của anh ở đâu?”

Lộ Đồng đột nhiên bắt được cánh tay của hắn, đôi mắt vô thần ướt át nhìn vào mắt của hắn, Tần Sơ cố gắng nhịn lại xúc động muốn đánh dấu theo bản năng, bình tĩnh mở miệng “Đừng có mà nhân cơ hội chiếm tiện nghi của tôi, Alpha chín ép không ngọt.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Phát tình của truyện Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!