Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Dục vọng chiếm hữu



Tần Sơ đã nhận ra ngay khi Lộ Đồng vừa mới đến.

Sau khi đánh dấu tạm thời xong, Alpha đối với Omega của mình có dục vọng chiếm hữu cực kỳ vi diệu, chỉ cần Omega xuất hiện ở gần hắn, hắn có thể nhận ra ngay lập tức, giống như một loại bản năng đã khắc sâu vào trong xương tủy.

Chỉ tiếc là Hà Viện Viện vẫn luôn đứng ngay ở trước mặt hắn khiến hắn không có cách nào rời đi trước, thế nên định chờ cho sau khi Hà Viện Viện đi rồi thì mới đến xem thử xem Lộ Đồng muốn làm gì.

Thế nhưng, chuyện cũng không xảy ra như ý muốn của hắn.

Tần Sơ không chờ được đến khi Hà Viện Viện tự mình rời đi mà lại chờ được tên nhãi ranh Tần Thập Ngũ xuất hiện.

Từ góc nhìn của hắn, Tần Thập Ngũ đột nhiên lại xuất hiện ở bên cạnh Lộ Đồng, hơn nữa cứ đứng mãi ở bên cạnh anh không có ý định sẽ rời đi, sau khi hai người họ nói với nhau mấy câu, thằng nhóc Tần Thập Ngũ không phân tốt xấu, càng ngày càng nhích lại gần Lộ Đồng.

Làm cái gì đây?

Trong nháy mắt, tất cả mọi sự chú ý của Tần Sơ đều ở hết trên người Lộ Đồng.

Bộ anh ta không biết né ra sao?

Tần Sơ nghiến răng ken két.

Omega đã bị đánh dấu lại dựa vào một tên con trai khác gần như vậy để làm gì hả? Có chút kiến thức sinh lý nào không vậy?

Mãi đến khi nhìn thấy Tần Thập Ngũ giống như đang ôm Lộ Đồng vào trong ngực, Tần Sơ rốt cuộc không đứng yên được nữa.

Hà Viện Viện chỉ mới nói được nửa câu, Tần Sơ liền cất bước đi, sắc mặt cô còn chưa kịp đỏ đã chuyển sang trắng rồi.

Giây tiếp theo, Tần Sơ đã xuất hiện ở phía trước hành lang.

Một câu “dễ ngửi à?” này đã mang theo mười phần địch ý.

Tần Thập Ngũ vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy ba của mình, cậu chưa có phản ứng lại. Tư duy của cậu vẫn đang dừng lại ở mười sáu năm sau, dĩ nhiên cậu không xem Tần Sơ là bạn đồng trang lứa với mình. Hơn nữa, ở trong sự lý giải của cậu, Lộ Đồng là mẹ ruột của cậu, có cái gì đáng phải nghi ngờ chứ? Thậm chí cậu cũng không cảm thấy bản thân mình muốn làm nũng với Lộ Đồng thì có vấn đề gì.

Nhưng đối với Tần Sơ mà nói thì, không thể nghi ngờ đây chính là một loại khiêu khích ngầm.

Tin tức tố Alpha lặng lẽ áp bức khiến cho người trước tiên cảm thấy không được ổn chính là Lộ Đồng.

Tần Sơ chẳng hiểu ra làm sao lại áp bức anh khiến anh không kịp ứng phó, thầm nghĩ: Bị bệnh à, vừa tới đã dùng tin tức tố áp bức tôi? Trách tôi đã phá vỡ tình duyên của cậu hay gì?

Lộ Đồng đã bị hắn đánh dấu rồi, Tần Sơ muốn dùng tin tức tố để khống chế anh dễ như trở bàn tay. Anh rất nhanh đã cảm giác được thân thể mình hoàn toàn không được thoải mái, phải lùi lại về phía sau mấy bước.

Vì đang ở ngay trước mặt Tần Thập Ngũ khiến anh có chút kiêng dè, không dám trực tiếp tranh cãi với tên chó con Tần Sơ.

Thân thể này của Tần Thập Ngũ cũng không được nhạy cảm lắm với tin tức tố, nhưng bởi tin tức tố của Tần Sơ cực kỳ bá đạo, lúc hắn phát ra tin tức tố áp bức, cậu cũng cảm nhận được tim mình đập rất nhanh.

Chẳng những là cảm thấy tim đập nhanh, cậu còn cảm thấy tư thế kia của Tần Sơ giống như muốn tẩn cho cậu một trận vậy. Lúc trước cậu bị ba đánh đòn không ít lần, thế nên về sau mỗi lần mà ba định đánh cậu là Tần Thập Ngũ phản xạ có điều kiện có radar báo động trước.

Bực bội muốn cào tường.

Hà Viện Viện theo Tần Sơ đi đến, nhìn thấy Lộ Đồng đứng ở hành lang, sắc mặt hơi có chút trắng bệch.

Lộ Đồng nhìn cô một cái, sau đó nhanh chóng dời tầm mắt đi.

Hà Viện Viện vô cùng lúng túng, cô chẳng thể nào ngờ tới được màn tỏ tình này của mình với Tần Sơ lại bị Lộ Đồng bắt gặp.

Người đầu tiên phá vỡ bầu không khí im lặng chính là Lộ Đồng, anh thật sự không thể chịu đựng nổi áp bức từ tin tức tố của Tần Sơ, mở miệng nói “Đứng cách xa tôi một chút được không?”

Câu nói này không được rõ ràng, Hà Viện Viện chột dạ, trong nháy mắt đã nghĩ rằng lời này của Lộ Đồng nói là đang nói cho cô nghe. Cô vội vàng nói “Tôi đi trước” cúi đầu xuống ngang qua bên người Lộ Đồng rời đi.

Lộ Đồng quay đầu liếc nhìn Hà Viện Viện một cái, Tần Sơ đứng một bên lại mở miệng lạnh lùng hỏi “Đẹp lắm à?”

Lộ Đồng quay đầu lại nhìn Tần Sơ, nghĩ thầm: Cậu có bệnh thật à? Nói chuyện kỳ quặc, tôi nhìn cô ta thì đã sao? Cậu thấy ngại à?

Nghĩ ngợi một lúc, bỗng nhiên Lộ Đồng nhớ lại, hình như Tần Sơ đã từng vì Hà Viện Viện này mà động thủ với người khác.

Anh âm thầm phỏng đoán: Tần Sơ thích cô ta như vậy sao? Chả trách, sợ mình đào góc tường nhà hắn hay gì?

Lộ Đồng không nhịn được tiếp tục suy nghĩ: Cậu ta thế mà lại thích kiểu này.

Thực sự là không dám gật bừa.

Tuy là Hà Viện Viện trông xinh đẹp, nhưng hoàn toàn phẳng lỳ giống như chưa dậy thì hết, nhìn cực kỳ ngờ nghệch. Dáng người tuy cao gầy, nhưng mà cũng gầy tới phát sợ, giống như chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể cuốn bay cô đi mất tích.

Bản thân Lộ Đồng lại thích kiểu đầy đặn hơn một chút, đương nhiên, quan trọng hơn chính là, lông mi của Hà Viện Viện không được dài cho lắm, anh thì thích một em gái lông mi thật dài cơ.

Hà Viện Viện đi rồi, Tần Sơ mở miệng nói “Anh tới đây làm gì?”

Dĩ nhiên là đang hỏi Lộ Đồng.

Nhưng người mở miệng trả lời lại là Tần Thập Ngũ, Tần Thập Ngũ cho rằng ba cậu đang hỏi cậu, không hề nghĩ ngợi mà nói luôn “Tôi rảnh đến phát chán nên mới đi dạo một vòng thôi.”

………. Làm gì có chuyện đó!

Tần Thập Ngũ cậu tâm tư kín đáo, tự nhận là người thông minh tuyệt đỉnh, ở đây vì sự ra đời của mình mà từng giây từng phút đều không ngừng cố gắng, đương nhiên sẽ không thể nào có chuyện rảnh rỗi đi dạo một vòng lại có thể bắt gặp được cảnh Hà Viện Viện đang tỏ tình với Tần Sơ được.

Rõ ràng Tần Thập Ngũ không hề yên tâm về Tần Sơ, cậu chạy tới đây hoàn toàn là để giám sát Tần Sơ!

Nếu Tần Sơ không chủ động ngắt đứt lời tỏ tình của Hà Viện Viện, Tần Thập Ngũ nhất định phải nghĩ ra thật nhiều thủ đoạn, lên kế hoạch thật chặt chẽ và dứt khoát để bóp chết mối tình vừa chớm nở của Hà Viện Viện và Tần Sơ ngay từ trong trứng nước.

Chỉ là Tần Thập Ngũ chẳng thể ngờ tới, cậu ẩn núp trong bóng tối vẫn còn chưa động tay động chân phá hoại Tần Sơ thì đã gặp được Lộ Đồng.

Tần Sơ “Không hỏi mày”

Ánh mắt sắc bén của hắn liếc nhìn Tần Thập Ngũ một cái.

Đôi mắt của Tần Sơ là mắt hoa đào tiêu chuẩn, khi lạnh lùng nhìn người khác thì trông cực kỳ lạnh nhạt khinh bạc. Tướng mạo hắn trời sinh lãnh diễm, lúc này nhìn như vậy lại có vài phần giống với Tần tổng uy nghiêm của mười sáu năm sau.

Có điều đáng tiếc là Tần Thập Ngũ của mười sáu năm sau không sợ cả Tần tổng, thậm chí còn dám động thổ trên đầu thái tuế, chứ đừng nói tới Tần tổng của mười sáu năm trước chỉ là một thằng nhóc con.

Tần Thập Ngũ giả ngu giả ngơ, hoàn toàn làm lơ mệnh lệnh đuổi khách trong mắt Tần Sơ, thẳng tắp đứng ở bên cạnh Lộ Đồng, giống như dưới chân đã mọc rễ, không hề nhúc nhích.

Lộ Đồng nói “Tôi tới đưa tài liệu cho cậu”

Trên tay anh đang cầm tập giấy ghi chép mà anh đã biên soạn kiến thức lại.

Tần Thập Ngũ giống hệt như chó con ngửi thấy mùi thịt xương, vừa nhìn thấy xấp giấy trắng, hai mắt cún sáng lấp lánh, tim đập dữ dội: Thư tình?

Giây tiếp theo, nghe được Lộ Đồng mở miệng nói đó là tài liệu ôn tập, cái đuôi cún con phía sau đang ra sức vẫy vẫy trong nháy mắt héo rũ xuống.

……..Cái gì chứ, sao lại là tài liệu.

Tần Thập Ngũ hận sắt không thành thép, oán thầm nói mẹ cậu đúng thật là chẳng hiểu phong tình gì cả.

Sân thượng, trường học, thánh địa tỏ tình lãng mạn thế kia….

Lại đi cầm tài liệu ôn tập tới đây! Định ở trên này cùng nhau tìm hiểu học tập những giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội hay gì?!

Tần Sơ liếc mắt nhìn xấp giấy trắng, không nóng không lạnh nói “Tài liệu? Tôi còn tưởng anh định đưa thư tình cho tôi kìa.”

Tần Thập Ngũ đột nhiên ngẩng đầu lên: Không hổ là ba mình! Suy nghĩ giống mình ghê!

Lộ Đồng giật giật khóe miệng “Thật xin lỗi, cậu không nhìn thấy ở đây có mấy tờ giấy à? Thư tình tận mười hai tờ? Tôi viết sớ tỏ tình à?”

Tần Sơ lật lật xem nội dung, bên trong là tóm tắt nội dung ôn tập của toàn bộ giáo trình lớp 10.

Lộ Đồng nhắc nhở nói “Nội dung kiểm tra của thi giữa kỳ tôi đã để ở tờ đầu tiên cho cậu rồi, xem xong có chỗ nào không hiểu thì cuối tuần tôi sẽ đến nhà cô Triệu giảng cho cậu.”

Tần Sơ nhận lấy xấp tài liệu, nói “Anh như này xem là gì? Mèo con trả ơn?”

…. Mèo con em gái cậu chứ mèo con.

Lộ Đồng siết nắm tay răng rắc một tiếng.

Tần Sơ nói chuyện mập mờ, chỉ số thông minh của Tần Thập Ngũ lại được di truyền từ ba của cậu, nghe xong chẳng hiểu ra làm sao.

Nhưng Lộ Đồng thì vừa nghe đã hiểu ra ngay, Tần Sơ đang ám chỉ đến chuyện đánh dấu tạm thời.

Trong lòng anh cạn lời, sớm biết thì đã không đi hỏi Tần Sơ nhờ đánh dấu, hỏi có hắn một lần mà phải chịu bị hắn nhắc đi nhắc lại tới tận mười năm sao?

Tần Thập Ngũ đứng ở bên cạnh vẻ mặt ngơ ngáo.

Hình như ba mẹ cậu ở lúc cậu không nhìn thấy đã có một bước nhảy vọt về chuyện tình cảm thì phải, bây giờ lại còn có thể ở ngay trước mặt cậu nói chuyện mập mờ cứ như đánh đố cậu?

Tuy rằng chẳng biết đã có chuyện gì, có điều thấy Tần Sơ với Lộ Đồng không đối chọi nhau gay gắt như lúc trước, Tần Thập Ngũ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tần Sơ tùy tiện cầm lấy tài liệu, bỗng nhiên nói với Lộ Đồng “Chiều nay theo tôi đến nhà trẻ một chuyến.”

Lộ Đồng không chút suy nghĩ liền từ chối “Không đi”

Chiều nay anh còn phải lên lớp, hơn nữa lại là hai tiết vật lý, một tiết phổ cập và một tiết công nghệ thông tin. Hai môn sau lớp 11 sẽ thi vào nửa đầu học kỳ hai, cũng đang phải khẩn trương ôn thi trù bị. Chương trình học kỳ đầu đã học xong rồi, bây giờ đang phải giải đề thi, tuy rằng lần nào Lộ Đồng cũng đều đạt 95 điểm trở lên nhưng anh vẫn không muốn trốn học.

Từ nhỏ anh đã bị Lộ Chi Ngôn quản rất nghiêm khắc, đừng nói là trốn học, ngay cả chuyện đi học về trễ cũng chưa từng xảy ra. Căn bản không thể nào vì Tần Sơ mà phá vỡ nguyên tắc của bản thân.

“Cậu đến nhà trẻ làm gì?” Tuy rằng không đi nhưng Lộ Đồng vẫn nhiều chuyện hỏi một câu.

Tần Sơ “Hôm nay ở nhà trẻ có hoạt động vào Ngày Nhà giáo, cô Triệu không thể đến đón con bé nên tôi giúp đón con bé về nhà.”

Lộ Đồng nghi ngờ “Cô Triệu bảo cậu trốn học đi đón người à?”

“Trốn học là lịch trình tự tôi sắp xếp.”

Lộ Đồng: …….

Tần Thập Ngũ nghe được cực kỳ khó chịu “Anh đi đón cháu gái nhà người ta tan học làm gì?”

Trong lời nói của cậu có mang theo lửa giận, không vì gì khác bởi trong ấn tượng của cậu, Tần Sơ chưa bao giờ đến đón cậu tan học cả.

Bất kể là khi cậu còn học mẫu giáo hay học tiểu học, đều là do tài xế đưa đi đón về. Hoặc là mỗi lần đến đón đều là cô nhỏ của cậu, lúc những người bạn nhỏ khác đều khoe khoang về ba của mình thì Tần Thập Ngũ lại chẳng biết nói gì về ba của cậu.

Ba của cậu không tới đón cậu cũng không sao cả, Tần Thập Ngũ không phải là người có lòng dạ hẹp hòi gì, sẽ không để tâm tới chút chuyện nhỏ này.

Thế nhưng bây giờ cậu mới biết, hóa ra ba cậu còn đi đón những người bạn nhỏ khác, điều này khiến cho cậu trong lòng cực kỳ tức giận.

Tần Sơ bị Tần Thập Ngũ oán trách một câu chả hiểu ra làm sao.

Hắn liếc nhìn Tần Thập Ngũ….. cái thằng nhóc này lần trước bị hắn tẩn cho một trận về sau cứ như bị động kinh, trên người cậu ta hình như có chỗ nào khang khác so với hồi xưa.

Không phải là tướng mạo, mà là khí chất, không chọc cho người ta thấy chán ghét như lúc trước, Tần Sơ kỳ thực đã nhìn cậu thuận mắt hơn rất nhiều, thậm chí ngay cả khi cậu ta mở miệng chống đối hắn, hắn cũng có thể tâm bình khí hòa không so đo.

Phải biết rằng cái danh “Thái tử gia” Nhất Trung của hắn không phải là hữu danh vô thực, Tần Sơ nổi tiếng là người ngang ngược xấu tính, hơn nữa trong nhà có quyền có thế, ở trong trường học kẻ dám trêu vào hắn gần như là không có, ngược lại người theo đuôi nịnh họt lại không hề ít.

Thật kỳ lạ, bản thân Tần Sơ cũng cảm thấy thần kỳ, lẽ nào bị Tần Thập Ngũ cứ bám theo gọi “ba ba” riết khiến cho hắn sinh ra tình thương yêu của người cha luôn rồi sao?

Tần Sơ liếc nhìn cậu một cái rồi nói với Lộ Đồng “Tôi chỉ báo cho anh một tiếng thôi chứ tôi đâu có hỏi anh đồng ý hay không.”

Lộ Đồng hơi hơi trừng lớn đôi mắt nhìn hắn, Tần Sơ nhếch miệng cười, hai chiếc răng nanh lộ ra, rất giống một tiểu ác ma.

Nụ cười này bao hàm quá nhiều ý nghĩa, Lộ Đồng gần như lập tức nhớ tới nhược điểm của mình vẫn còn đang nằm trong tay Tần Sơ, anh đành không có cốt khí chịu thua.

“…. Khi nào cậu đi?”

Tần Sơ “Ngay bây giờ”

Lộ Đồng không thể tin nổi “Cậu định cúp hết tất cả các tiết chiều nay à?”

Tần Sơ “Bớt nói nhảm”

Tần Thập Ngũ bỗng nhiên chen miệng vào “Em cũng đi nữa.”

Lộ Đồng phản xạ có điều kiện nói “Cậu đi làm gì?”

Bản thân anh không hề nhận ra cách nói chuyện của mình giống như bậc cha mẹ đang quan tâm đến con cái.

Tần Thập Ngũ “Tôi….”

Cậu đầu óc nhanh nhẹn nói “Không phải các anh định tới nhà trẻ sao, anh xem, anh là ba, còn anh là mẹ, cháu gái của cô Triệu có phải còn thiếu một người anh đẹp trai tài giỏi hay không?”

Đôi mắt cậu nhấp nháy, tự đề cử mình nói “Không phải là nhà trẻ có hoạt động cả nhà thương nhau sao, vừa hay vẫn còn thiếu một người anh trai là em. Muốn cúp học thì cùng nhau cúp học, người một nhà là phải đầy đủ hoàn chỉnh.

Từng sợi lông tóc trên người Lộ Đồng đều như muốn nổ tung “Ai là mẹ hả?!”

Tần Sơ ác miệng nói “Anh nhìn chỗ thử xem? Tần Thập Ngũ đã chỉ vào ai?”

Lộ Đồng lúc này mới nhận ra, hai bên tai đều đỏ bừng “Không phải tôi”

Tần Sơ liếc mắt nhìn Tần Thập Ngũ một cái, tiếp tục ác miệng “Làm sao tôi sinh được đứa con trai to xác đến thế này.”

Tần Thập Ngũ châm biếm trả lời lại “Cũng không tới lượt anh sinh, anh gấp cái gì?”

Cậu nói xong câu này, bầu không khí bỗng nhiên trở nên yên tĩnh.

Tần Thập Ngũ và Tần Sơ không hẹn mà cùng nhau đưa ánh mắt chậm rãi, như có như không dừng lại ở trên người Lộ Đồng.

Gân xanh giữa trán Lộ Đồng nhảy lên một cái, nghiến răng, từ trong kẽ răng phát ra thanh âm tức giận.

“…..Tôi con mẹ nó cũng không sinh được cậu.”

Không đúng!

Bỗng nhiên anh chợt nhận ra.

………Con mẹ nó vì sao mình phải sinh con cho Tần Sơ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.