Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Cô nhỏ



“Bỏ đi”

Lúc Tần Sơ đang kinh ngạc tới mức đầu óc trống rỗng thì Lộ Đồng bỗng nhiên mở miệng nói.

Anh nghĩ thầm: Mình điên rồi, chuyện hoang đường như vậy mà cũng có thể nói ra được.

Lộ Đồng chống đầu gối, chuẩn bị đứng lên đi đến phòng y tế.

Chẳng ngờ Tần Sơ lại đột nhiên kéo anh lại “Anh nói không giữ lời?

“Cái gì?” Lộ Đồng mờ mịt.

Tần Sơ tỏ ra nóng nảy “Anh thường làm việc như vậy sao? Không có chút nỗ lực nào, cứ thế bỏ cuộc nửa chừng?”

Lộ Đồng:…..

Cậu ta đang tự vả mặt mình đấy à?

Không có chút nỗ lực nào? Bỏ cuộc nửa chừng? Đây không phải là đặc tính của Tần Sơ à?

“Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, không cần để tâm đến đâu. Nếu muốn hôn cậu thì cậu chịu được sao?”

Gần đây quan hệ giữa Lộ Đồng và Tần Sơ đã hòa bình hơn một chút, không đến mức như nước với lửa mà trên diễn đàn trường đồn đại. Nhưng cũng chưa tốt tới mức có thể ôm ấp hôn hít nhau.

Hơn nữa, một Alpha một Omega, Tần Sơ mặt dày chứ anh thì không làm nổi.

Chỉ có thể nói ‘biến can qua thành tơ lụa’, miễn cưỡng có thể đứng ở bên nhau nói chuyện vài câu.

(Biến can qua thành tơ lụa: Dùng biện pháp hòa bình để giải quyết tranh chấp. Can qua là hai thứ vũ khí cổ, chỉ chiến tranh, tơ lụa là thứ lễ vật để hai nước dùng để tặng cho nhau đổi lấy hòa bình)

Tần Sơ do dự một chút, buông lỏng tay anh ra.

Lộ Đồng nhận được tin tức tố của hắn, tình trạng đã khá hơn nhiều. Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy nghi hoặc, tuy rằng người này không để ý đến chuyện sinh lý, nhưng trước nay chưa từng nghe nói qua sau khi Omega bị đánh dấu tạm thời một lần, sẽ ỷ lại tin tức tố của Alpha như vậy.

Thực sự có hơi bệnh.

“Vậy anh nhắn tin gọi tôi sang đây làm gì?” Giọng điệu nói chuyện của Tần Sơ rất khó chịu.

Lộ Đồng nói “Định nhờ cậu một chút, bây giờ đổi ý rồi. Hay là…. cậu đi với tôi một lát đi?”

Tần Sơ cười lạnh một tiếng “Anh nghĩ tôi sẽ đi cùng với anh sao?”

Lộ Đồng “qua cầu rút ván”, sau khi dùng xong tin tức tố thì không cần tới nữa, chỉ một phương hướng “Vậy cậu đi một mình đi”

Loa phát thanh gần hai người nhất bỗng nhiên vang lên, hướng dẫn các học sinh đi đến xếp hàng ở sân thể dục.

Lộ Đồng ngẩng đầu nói “Lễ tuyên thệ sắp bắt đầu rồi, tôi tới phòng y tế một lát rồi trở lại sau.” Anh lại nhìn Tần Sơ “Nè… nếu không còn chuyện gì thì cậu đi trước đi?”

Tần Sơ bỗng nhiên gây sự, kéo Lộ Đồng về bên cạnh mình. Lộ Đồng bị hắn kéo một cái làm cho cả người lảo đảo, suýt chút nữa đứng không vững, hai tay anh theo phản xạ bám lấy bả vai Tần Sơ.

“Chơi tôi thấy vui lắm hả, vẫy tay thì tới, xua tay thì đi?”

Tần Sơ nắm lấy cổ tay anh kéo lại, khoảng cách giữa hai người thực sự rất gần, khoảng cách ấy đã vượt quá bất kỳ sự chịu đựng nào của Lộ Đồng, cả người anh đều trở nên không được tự nhiên.

Khí thế của đối phương hung hăng xông đến, Lộ Đồng lập tức đẩy vai Tần Sơ ra.

“Tần Sơ! Cậu bị bệnh à!”

Nói về đánh nhau thì Lộ Đồng là tay mơ không hề có kinh nghiệm.

Hơn nữa, thoạt nhìn thì có vẻ như Tần Sơ không muốn đánh nhau với anh, giống như là không có chuyện gì làm nên kiếm cớ để phát tiết nội tâm bất mãn.

Lộ Đồng bị coi như đối tượng phát tiết, thực sự chả hiểu kiểu gì…. có ai biết được đồ chó con này lên cơn vì cái gì không?

Tần Sơ cũng không động tay động chân đánh Lộ Đồng, chính là ỷ vào ưu thế thân thể cao ráo, khóa chặt lấy hai tay Lộ Đồng khiến anh không thể nhúc nhích.

Quả nhiên cổ tay của anh giống như những gì hắn tưởng tượng, không cần dùng tới hai tay…. chỉ cần một tay là có thể nắm lấy.

Lộ Đồng bị tin tức tố áp chế, giãy giụa thế nào cũng không thoát ra khỏi Tần Sơ được.

Cái giãy giụa càng bị siết chặt, trong lòng càng lúc càng bực tức.

Anh trời sinh tính tình có chút lãnh đạm, hơn nữa lại có một khuôn mặt cực kỳ xuất sắc, mặc dù không có nhiều bạn bè lắm, nhưng người tìm tới anh gây sự cũng không nhiều. Tần Sơ có thể xem như là người đầu tiên tới xông đất, Lộ Đồng bị rơi vào thế yếu, trong lòng cực kỳ cáu. Lộ Đồng anh đâu có rảnh tới mức đứng ở chỗ này làm thùng rác cho người ta trút giận.

Bỗng nhiên một tiếng thét chói tai phát ra từ bên cạnh hai người.

Lộ Đồng thở hổn hển, đẩy mặt Tần Sơ ra “Cậu kêu?”

Tần Sơ bắt lấy tay anh “Anh cảm thấy tôi có thể kêu được giọng nữ cao này à?”

Lộ Đồng tức giận nói “Chó sủa”

Giọng nữ kia lại kêu lên một tiếng.

Lộ Đồng nhận ra mình đã công kích sai mục tiêu, sau khi mấp máy môi mấy cái thì thu về câu nói còn lại.

Tần Sơ cười khẩy một tiếng “Ai kêu”

Lộ Đồng nhe răng trợn mắt hung hăng nói “Bây giờ thì là chó kêu!”

Nữ sinh kia không biết có mặt từ lúc này, lấy ra điện thoại với vận tốc ánh sáng chụp được bức ảnh Lộ Đồng và Tần Sơ đang ở sát cạnh nhau với dáng vẻ như đang đánh nhau, rồi co chân bỏ chạy.

Lộ Đồng bỗng nhiên ý thức được chuyện gì, vội vàng đuổi theo.

Tần Sơ “Anh đuổi theo cô ta làm gì?”

Lộ Đồng “Cô ta đã chụp ảnh, tôi phải xóa”

Tần Sơ thoạt nhìn có vẻ như không hiểu nổi vì sao Lộ Đồng lại có phản ứng mạnh như thế, cũng vì vậy mà Lộ Đồng đã đoán rằng có thể là Tần Sơ không biết rõ lắm về những gì xảy ra trên diễn đàn trường.

Trên diễn đàn trường đã mở ra một topic hoàn toàn mới về mối quan hệ giữa hai người bọn họ. Mỗi ngày đều có đám nam sinh nữ sinh không chịu học hành, ở vào bên trong tìm phương thức liên lạc với bọn họ.

Đa số các ảnh chụp bên trong diễn đàn đều là những từ những học sinh trong trường chụp lén. Từ nhà ăn, phòng học, sân thể dục, hình rõ, hình mờ, cái gì cần có đều có.

Dù không biết nữ sinh kia chụp ảnh để làm gì, nhưng nếu để nó lan truyền lên diễn đàn trường, Lộ Đồng biết nó sẽ mang đến phiền phức không lường trước được.

Anh vừa đuổi theo đến ngã rẽ thì đã không thấy cô nữ sinh kia đâu.

Tần Sơ chạy theo phía sau anh, khó hiểu hỏi “Anh phản ứng mạnh như vậy làm gì?”

Hạ Niên từ trong lớp đi ra, đúng lúc gặp được Lộ Đồng.

Cậu bị tin tức tố trên người Tần Sơ áp bức phải lui ra phía sau một bước, sau khi nhìn thấy Lộ Đồng, trong lòng nhảy dựng lên, chỉ vào hai người bọn họ “Hai người làm gì ở đây?”

Cô A quả O, rõ như ban ngày, đứng ở chỗ ngã rẽ ở cầu thang nơi góc chết camera không quay tới được để làm cái gì?

Quan trọng là, tại sao trên người Lộ Đồng lại có mùi vị tin tức tố của Tần Sơ?

Lộ Đồng hỏi cậu ta “Cậu có nhìn thấy một nữ sinh vừa mới chạy ra không?”

Hạ Niên lắc đầu “Không có, cậu hỏi nữ sinh đó làm gì?”

Lộ Đồng “Tôi có việc cần phải đuổi theo cô ấy”

Là đuổi theo chứ không phải là bị theo đuổi.

Hạ Niên tưởng mình nghe nhầm, kinh ngạc hỏi “Cậu đuổi theo nữ sinh?”

Cậu mà còn cần phải đuổi theo nữ sinh hay sao? Không phải chỉ cần vẫy tay một cái là có một đống nữ sinh chủ động nhào vào trong ngực cậu à?

Ánh mắt cậu ta dừng lại ở trên người Tần Sơ.

Tần Sơ “Tôi cũng đuổi theo cô ta”

Hạ Niên “….. Trời đất quỷ thần ơi, chuyện động trời gì đây, cả hai người đều đuổi theo cùng một nữ sinh hay sao?”

Lộ Đồng “Cùng người, cậu không thấy thì tránh ra đi, tôi đang vội”

Hạ Niên vội vàng đứng sang một bên, nhắc nhở nói “Lát nữa là tới lễ tuyên thệ rồi, tốt bụng nhắc nhở cậu một câu, bản thảo bài diễn thuyết cậu đã học thuộc chưa?”

Lộ Đồng “Giữ chỗ giúp tôi, lát nữa tôi sẽ tới”

Hạ Niên nhìn Tần Sơ “Cậu có muốn không?”

Tần Sơ “Anh giữ được chỗ khối 10 à?”

Hạ Niên tự đề cử mình “Tôi có người ở khối 10”

Tần Sơ “Vậy anh giữ chỗ đi”

Hai người vừa rời đi, Hạ Niên liền lấy điện thoại di động ra, mở một group trên diễn đàn trường Nhất Trung.

Hơn 800 người đang online. Hình đại diện là một bức ảnh chụp lén của chủ nhiệm phòng hành chính, hai mắt ti hí đang mơ màng, trông cực kỳ buồn cười.

‘Đây là một mỹ nam do dự thiếu quyết đoán’ lên tiếng: Tin nóng hổi thổi bỏng tay đây! Lộ Đồng với Tần Sơ cùng theo đuổi một nữ sinh!

Tin này vừa đăng lên, bong bóng trả lời phía sau cũng nổi lên rần rần.

Bên trong đang thảo luận vô cùng sôi nổi, tốc độ lan truyền tin tức cực kỳ nhanh, còn biết sớm hơn cả Hạ Niên.

“Cậu không lướt trên diễn đàn hả? Tần Sơ với Lộ Đồng ở đường nhỏ phía sau nhà ăn đánh nhau rồi. [ ảnh chụp.jpg]”

“Tui cũng thấy. Xỉu up xỉu down, hai A tranh một O, cô gái kia là ai nhỉ? Chắc không phải là Trần An Kỳ chứ?”

“Ai chụp bức ảnh này vậy?”

“Dù sớm đã nghe đồn hai người bọn họ bất hòa, nhưng đánh nhau thật sự thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy. Tình hình cuộc chiến thế nào rồi, ai thắng? Ai mới là soái ca Alpha số một Nhất Trung đây? Kết quả của chủ đề này cuối cùng sẽ ra sao?”

“Tui pick Tần Sơ, Lộ Đồng nhìn mong manh yếu đuối quá, đánh hai cú là gục”

“Mị pick Lộ Đồng nhóe!”

………………….

Chủ đề trong diễn đàn càng đi càng xa.

Cuối cùng thì Lộ Đồng và Tần Sơ không tìm được nữ sinh kia, trái lại trên diễn đàn trường, bức ảnh hai người bọn họ “đánh nhau” đã lan truyền đi khắp nơi.

Lộ Đồng mở diễn đàn trường ra, Tần Sơ thò đầu qua xem.

“Tốc độ lan truyền nhanh phết” Hắn xem náo nhiệt không chê chuyện lớn nói “Trên đó nói hai chúng ta đánh nhau vì con gái”

“Hãnh diện lắm hả Tần chó con? Còn dám đọc ra, sợ tôi không biết chữ à?”

Tần Sơ nghe xong, nhăn mặt lại, hoàn toàn get sai trọng điểm “Ai là chó con?”

Lộ Đồng “Ai trả lời tôi thì người đó là chó con”

Anh sờ sờ sau cổ mình, nhớ tới lần trước lúc đánh dấu tạm thời, Tần Sơ đã cắn lên chỗ đó không hề nhẹ chút nào, đến bây giờ mà dấu răng vẫn chưa hoàn toàn biến mất.

Lộ Đồng càng nghĩ càng giận, nghĩ dến cảnh hai người đánh nhau còn bị người ta chụp được. Quan trọng là Tần Sơ thì cứ bộ dạng cà lơ phất phơ không để vào mắt, còn anh thì cứ rối rắm hết cả lên, giống như anh thực sự rất để ý đến chuyện này vậy.

Như vậy là sao?

Thật sự Lộ Đồng đã bị chọc cho tức không chịu được.

“Không hơi đâu cãi với cậu”

Lúc tin tức truyền tới tai Tần Thập Ngũ, trải qua một đống trí tưởng tượng bay xa của quần chúng nhân dân, cuối cùng cậu cũng đúc kết lại được một câu chuyện ngược luyến tình thâm đang được bàn tán xôn xao, thể loại gương vỡ lại lành, hai A tranh một O, thế thân tình nhân, hàng trăm cái tag cẩu huyết yêu hận tình thù không thể chịu nổi.

Cậu tổng kết một câu: Tần Sơ và Lộ Đồng vì một nữ sinh mà ở đường nhỏ phía sau nhà ăn đánh nhau, kết quả chưa rõ nhưng hai người đều không đuổi theo được nữ sinh kia.

Như vậy là có vấn đề rồi.

Cô gái trong truyền thuyết thu hút được cả hai hotboy hàng đầu của trường là ai?

Tần Thập Ngũ nghe mọi người bàn tán, cái điện thoại trong tay cậu sắp bị bóp nát luôn.

………Em gái mấy người á…… thu hút em gái mấy người á chứ ở đó mà thu hút…..

Đầu vỏ dưa xếp hàng theo lớp đi về phía sân thể dục, nhìn thấy sắc mặt Tần Thập Ngũ không được tốt, cậu ta hỏi “Mày sao thế?”

Dạo này đầu vỏ dưa không dám nói chuyện với Tần Thập Ngũ.

Từ cái lần trước sau khi Tần Thập Ngũ ở trong lớp hung dữ tàn nhẫn tẩn cho Cốc Khải Phi một trận, ấn tượng của mọi người đối với cậu cũng đã thay đổi rất nhiều, hơn nữa cậu không còn ảm đảm như trước kia, sau khi cắt tóc xong, không đeo mắt kính đã lộ ra một khuôn mặt thanh tú đẹp trai.

Hơn nữa bây giờ Tần Thập Ngũ chẳng thèm để ý đến ai, ở trong lớp chỉ quay quanh mỗi Tần Sơ, điểm quan trọng chính là Tần Sơ không những không đánh đuổi cậu đi mà còn giống như ngầm đồng ý với hành vi của cậu.

Đây có nghĩa là gì?

Còn không phải là đã được Tần Sơ bảo kê à!

Mấy tên lưu manh trong lớp tạm thời cũng không dám tìm tới Tần Thập Ngũ gây sự nữa.

Tần Thập Ngũ quay lại đằng sau nhìn, quả nhiên không thấy bóng dáng Tần Sơ ở trong lớp.

Ba cậu bị cái gì vậy trời!

Tần Thập Ngũ cảm thấy mình sắp bị ông ba ruột của mình làm cho rối loạn tiền đình luôn.

Mặc dù cậu sốt ruột hy vọng ba cậu khôn ra sớm một chút, nhưng cũng không trông chờ gì Tần Sơ chỉ trong một thời gian ngắn có thể thông suốt tình cảm theo đuổi Lộ Đồng ráo riết không buông. Thế nhưng ít nhất cũng phải có chút đạo lý làm người cơ bản chứ?

Trốn tiết không lên lớp, không đi tìm Lộ Đồng nói chuyện yêu đương, ừ thì thôi đi. Vậy mà lại còn đi tìm người ta để đánh nhau với người ta một trận?!

Đánh nhau một trận thì thôi đi, bây giờ còn để cho tất cả mọi người biết chuyện hai người đánh nhau!

Nghĩ mà tức cái lồng ngực, mẹ cậu là Omega tinh khiết như vàng 24K không pha tạp chất đó! Bộ Tần Sơ không biết thương hoa tiếc ngọc chút xíu nào sao? Sao có thể dã man như thế chứ? Một tên đàn ông đi đánh vợ mình là loại người gì?!

Chân Tần Thập Ngũ run lên, đầu váng mắt hoa, ôm trán, giống như lâm vào tình trạng khổ sở xưa nay chưa từng có.

Đầu vỏ dưa thận trọng hỏi “Tần Thập Ngũ, có chuyện gì khó xử thì nói với tao đi, tao cho mày lời khuyên”

Tần Thập Ngũ uể oải nhìn cậu ta một cái “Ba mày đánh mẹ mày, chuyện này phải giải quyết thế nào?”

………. Hỏi đúng chỗ ngu của đầu vỏ dưa.

“Nhà có Alpha bạo lực thì có thể kiện lên hiệp hội bảo vệ quyền lợi của Omega”

Tần Thập Ngũ “Nếu ba mày còn chưa vị thành niên?”

Đầu vỏ dưa “Chúng ta đang ở trong tiểu thuyết thần tượng thanh xuân vườn trường, còn cái mày hỏi là về đề tài khoa học viễn tưởng hả?”

Tần Thập Ngũ quay đầu “Thôi bỏ đi, có nói mày cũng không hiểu”

Đoàn học sinh xếp hàng chen chen chúc chúc đi, trên đường lại gặp phải bạn học lớp khác, cùng nhau chào hỏi trò chuyện, một lúc sau thì tất cả đều đã có mặt ở trên sân thể dục.

Lễ tuyên thệ ở trường Nhất Trung được tổ chức vô cùng long trọng, yêu cầu tất cả phụ huynh học sinh khối 12 đều phải cố gắng có mặt, hiện tại tất cả đều ngồi ở phía trên khán đài.

Học sinh khối 12 đi bộ theo hàng trên sân, hô to khẩu hiệu.

Đám học sinh khối 10, 11 như Tần Thập Ngũ có mặt ở đây đơn giản cho đủ quân số. Đương nhiên cũng có vài vị phụ huynh cho rằng thi đại học nhất định phải bắt đầu chuẩn bị từ lớp 10, thế nên một số ít phụ huynh của học sinh khối 10, 11 cũng có mặt tại hiện trường.

Đoạn phát biểu mở đầu cực kỳ nhàm chán, điều duy nhất có thể làm Tần Thập Ngũ có hứng thú trong buổi lễ hôm nay chính là phần Lộ Đồng đại biểu cho học sinh khối 11 lên phát biểu.

Cậu duỗi dài cổ nhìn Lộ Đồng, bị đầu vỏ dưa chú ý đến, cậu ta nhiều chuyện hỏi “Mày thích Lộ Đồng hả?”

Giới tình thứ hai của thân thể Tần Thập Ngũ đang sử dụng là Omega, điều này tất cả mọi người đều biết.

Cậu nói “Nếu tao thích mẹ mày thì mày sẽ bỏ không thích nữa hả?”

Đầu vỏ dưa câm nín.

Lộ Đồng ăn mặc đồng phục chỉnh tề, người khác mặc lên người thì là một học sinh trung học bình thường, còn anh mặc đồng phục lên người thì chẳng khác nào đang đóng phim truyền hình thần tượng thanh xuân vườn trường, là diện mạo tiêu chuẩn của một nam chính.

Tần Thập Ngũ không hiểu nổi vì sao thành tích của Lộ Đồng tốt như vậy, cuối cùng lại lựa chọn con đường trở thành diễn viên. Có điều với nhan sắc như thế thì con đường này Lộ Đồng cũng không đi nhầm.

Cậu thở dài, ánh mắt nhìn Lộ Đồng chằm chằm cũng trở nên u oán.

Từ trước đến nay Tần Thập Ngũ cũng chưa từng hiểu rõ con người Lộ Đồng.

Đang buồn rầu, bỗng nhiên đám nữ sinh phía sau lưng cậu trở nên kích động. Tần Thập Ngũ quay đầu lại nhìn xem, hóa ra là Tần Sơ đang từ phía cuối hàng đi lên.

Không chỉ những nữ sinh trong lớp tỏ ra kích động, mà cả nữ sinh lớp bên cạnh cũng đồng loạt nhìn về đây, ánh mắt ở trên người Tần Sơ lưu luyến không dời.

“Trêu hoa ghẹo nguyệt” Tần Thập Ngũ khinh thường “xùy” một tiếng “Có bản lĩnh như thế thì sao không giỏi đi theo đuổi được mẹ của con đi”

Lộ Đồng ở trên đài phát biểu xong, từ hậu đài đi xuống dưới.

Trưởng ban tuyên truyền của Hội học sinh Ngô Kha ngăn cản anh lại “Giáo thảo, tối nay rảnh không? Ra ngoài ăn cơm nha?”

Lộ Đồng nhét bản thảo vào túi quần “Đừng gọi bậy. Khi nào?”

“Yên tâm” Ngô Kha huých nhẹ vai anh “Trước giờ đóng cổng thôi, tối nay làm tiệc chia tay lão Trình, tuần sau nó ra nước ngoài rồi”

Lộ Đồng nhìn anh ta “Cậu ta không học lớp 12 à?”

“Với thành tích của nó thì học lớp 12 nổi mới lạ, điểm chuẩn các trường đại học trong nước có giảm xuống 100 điểm thì nó cũng không đậu nổi. Nhà nó giàu mà, ra nước ngoài chơi sẵn rồi học linh tinh cái gì đó chả được.”

Ngô Kha nói xong, vội vàng nói “Cậu nể mặt tôi chút đi mà, tôi lỡ mồm khoác loác với mấy người bảo là nhất định sẽ mời được giáo thảo đến. Đám con gái lớp tôi còn đang chờ tôi báo tin vui đấy, nếu cậu không tới, mấy cô nàng đó cũng sẽ không tới.”

“Với lại tối nay còn có một em gái lão Trình yêu thầm, tối nay hai người bọn họ có thành đôi được không là phải nhờ vào cậu cả đấy.”

Ngô Kha nói xong, hai mắt long lanh tha thiết nhìn Lộ Đồng chằm chằm.

Tuy rằng bạn bè của Lộ Đồng không nhiều, nhưng Ngô Kha cũng được xem là một trong số đó. Hai người quen biết nhau trong top 10 giọng ca học đường. Lộ Đồng hát khá hay, hồi còn học cấp 2 đã bị giáo viên đẩy đi tham gia mấy cuộc thi ca hát học đường này rồi.

Trường cấp 2 anh học là trường cấp 2 trực thuộc Nhất Trung, sau khi lên cấp, giáo viên chủ nhiệm lớp anh cũng đã nghe được chuyện này, mới vào lớp 10 đã báo danh tham gia cuộc thi cho anh.

Lúc đó Ngô Kha vẫn chỉ là một cán sự nhỏ trong hội học sinh, trong cuộc thi âm nhạc đó, anh ta về sau Lộ Đồng, đoạt được giải nhì. Có điều anh ta da mặt dày, lại rất yêu thích Lộ Đồng, quấn lấy Lộ Đồng muốn kết bạn, thường xuyên qua lại khiến cho Lộ Đồng dần quen thuộc với Ngô Kha.

Lên lớp 11, anh ta trở thành trưởng ban tuyên truyền của Hội học sinh, chuyện lớn chuyện nhỏ phát sinh trong trường khiến anh ta bận rộn tối tăm mặt mũi. Có điều tính nhiều chuyện trời sinh vẫn như cũ…. Lộ Đồng nhiều khi nghĩ không ra, tại sao một Alpha lại có thể nhiều chuyện đến như vậy?

Hơn nữa, lần đầu anh nghe đến cái tên Tần Sơ, chính là nghe được từ miệng Ngô Kha.

Khi đó Nhất Trung vừa mới khai giảng.

Khối 10, 11 chỉ được nghỉ hè được mười ngày, Lộ Đồng ở ngoài trường tham gia thi Vật Lý nên không kịp tham gia kỳ huấn luyện quân sự mùa hè và lễ chào đón học sinh mới.

Anh vừa mới trở lại trường, Ngô Kha đã chạy tới tìm anh nói “Vị trí giáo thảo của cậu sắp không giữ nổi rồi.

Người anh ta nói đến chính là Tần Sơ.

Hắn đã chơi độc tấu violin bản “Schön Rosmarin” trong buổi tiệc chào đón học sinh mới sau khi kết thúc khóa huấn luyện quân sự, và ngay lập tức nó đã làm đảo lộn toàn bộ diễn đàn trường. Bản nhạc được kéo như thế nào thì mọi người không nghe rõ lắm, thế nhưng gương mặt của người kéo đàn kia mọi người đều nhìn thấy được rõ như ban ngày.

(Schön Rosmarin: Hương thảo xinh đẹp)

Giống như thiên thần hạ phàm, kinh diễm tứ phương.

“Tôi nhớ rồi” Lộ Đồng mở miệng.

Lần đầu tiên anh đến phòng của Tần Sơ đã nhìn thấy đàn violin được treo ở trên tường. Khi đó anh đã nghĩ rằng Tần Sơ chỉ treo ở đó trang trí thôi, không ngờ có vẻ như hắn có trình độ đàn violin khá cao.

Ngô Kha nói “Cậu không biết mấy ngày nay, toàn bộ trường học đều đang bàn tán về Tần Sơ sao. Mấy nữ sinh lớp tôi đều bu đến hỏi tôi sắp phát điên luôn…. tôi lại là người phụ trách buổi tiệc chào đón tân sinh tối đó, lớp phó học tập lớp tôi đã thề rằng nếu tôi nói cho cô ấy biết số điện thoại của Tần Sơ, cô ấy sẽ chép cho tôi tất cả bài tập của học kỳ hai.”

Lộ Đồng “Tôi không để ý”

Ngô Kha “Dĩ nhiên là cậu không để ý, lúc cậu trở về thì mọi người đã điên xong một lượt rồi. Tại vì sau đó Tần Sơ mới lộ nguyên hình, ở trong trường hoành hành ngang ngược, hung dữ muốn chết, mặt thì lạnh lùng như Diêm Vương, ai mà dám động vào cậu ta? Muốn yêu đương với cậu ta còn phải nghĩ tới an toàn của bản thân một chút.”

Lộ Đồng hơi sững lại, thầm nghĩ: Cũng không đến nỗi lạnh lùng như thế, chỉ như con chó con hung dữ thôi.

Ngô Kha cười một tiếng, bỗng nhiên đổi chủ đề “Cậu biết không, trên diễn đàn trường còn có người muốn cậu với hắn ta hợp tấu đó, đàn dương cầm hòa tấu với violin”

Lộ Đồng chưa từng nghe qua yêu cầu kỳ quái như thế, đáp “Tôi đàn dương cầm cũng xoàng thôi”

Ngô Kha “Đừng có khiêm tốn, khiêm tốn quá chính là khoe khoang đó”

Lộ Đồng thuận miệng hỏi “Hợp tấu bản nào?”

Ngô Kha sờ sờ cằm “….. Lời chào của tình yêu thì phải?”

(Salut d’Amour: Lời chào của tình yêu, là một tác phẩm âm nhạc được viết bởi Edward Elgar vào năm 1888, phiên bản đầu tiên được viết cho violin và piano. Tác phẩm được đề tặng cho Caroline Alice Robert, người mà sau đó trở thành vợ ông)

Lộ Đồng “Đi chết đi”

Ngô Kha nói “Không làm trễ thời gian của cậu nữa, nhớ tối nay nhất định phải tới đó. Tối nay không có tiết tự học buổi tối, cậu đừng có nghĩ tới chuyện trốn.”

Lộ Đồng “Biết rồi”

Sau bốn mươi phút, các học sinh đều đã tuyên thệ, hiệu trưởng lên tiếng để kết thúc buổi lễ.

Còn lại một tiết mục là “thả bay lý tưởng”.

Tiết mục này chỉ dành cho học sinh khối 12, ghi quyết tâm lên bong bóng thả bay lên bầu trời. Học sinh khối 10 với 11 có thể đi trước.

Đương nhiên nếu muốn ở lại để nghe các giáo viên tuyển sinh đến từ các trường đại học tư vấn thì có thể ở lại sân thể dục.

Tần Thập Ngũ hoàn toàn không có hứng thú gì với chuyện lên đại học, điểm của cậu với ba cậu cộng lại sợ còn chẳng được một nửa điểm của Lộ Đồng.

Buổi diễn thuyết vừa kết thúc, học sinh trên sân thể dục liền tản đi.

Đa số là tụm hai tụm ba ra cổng trường mua đồ ăn chiều.

Thị lực của Tần Thập Ngũ vô cùng tốt, nhìn một cái đã thấy được Tần Sơ ngay.

Bên cạnh Tần Sơ có một vài nữ sinh vây quanh đang đứng cách hắn không xa. Có người xúi giục bạn của mình mạnh dạn tiến lên hỏi phương thức liên lạc của Tần Sơ, có người đang chần chừ do dự, muốn tự mình tiến lên chào hỏi.

Bình thường ở trong trường Nhất Trung muốn ngẫu nhiên gặp được Tần Sơ là chuyện khá khó khăn, hiếm có được cơ hội như vậy, mọi người đều không muốn bỏ lỡ.

Tần Thập Ngũ vừa nhìn thấy đã bực mình, giống như con thỏ nhảy tới, xua tay nói “Đi đi, đi đi.”

Một đám nữ sinh bị cậu cưỡng chế đuổi đi.

Tần Thập Ngũ “Ba, bộ ba không có chút khái niệm trinh tiết nào sao? Nếu mẹ của con biết được ba trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy chắc tức tới thổ huyết quá!”

Lời này của cậu dĩ nhiên hoàn toàn là nói bậy.

Nếu Lộ Đồng thật sự có thể ghen như thế, Tần Thập Ngũ cậu sẽ ăn nhiều hơn hai chén cơm.

Tần Sơ đã quen với việc Tần Thập Ngũ ngầm gọi hắn là ba, hắn cũng thử bắt cậu sửa nhưng không có tác dụng. Với lại, là Tần Thập Ngũ nguyện ý gọi hắn như thế, dù sao hắn cũng được xem là ba của người ta chứ có bị xem là con của người ta đâu, thế nên Tần Sơ thực sự hưởng thụ cách gọi này.

Học sinh trung học, có ai mà không có nguyện vọng được làm ba của người đồng trang lứa.

Tần Sơ “Mẹ mày là ai? Sao không chịu nói ra?”

Tần Thập Ngũ giả câm giả điếc, cực kỳ thành thạo chuyển chủ đề, mở miệng nói “Con đói bụng rồi, ra cổng trường mua gì ăn đi”

Cậu nhìn xung quanh một hồi “Lộ Đồng đâu? Anh ấy nhất định cũng chưa ăn gì, chúng ta cùng nhau ăn.”

Nhắc tới Lộ Đồng, Tần Sơ rốt cuộc mở lời vàng ngọc “Mày quan tâm tới anh ta thế làm gì?”

Tần Thập Ngũ nói “Anh ấy…. chúng ta cũng coi như là bạn bè mà, quan tâm sức khỏe bạn bè xíu không được sao, hằng ngày cùng nhau ăn uống là chuyện đương nhiên mà!”

Tần Sơ dừng một chút, mở miệng “…… Mày nói đúng”

Tần Thập Ngũ hiếm khi thấy ông ba mình thông suốt như thế, liền rèn sắt ngay khi còn nóng “Ba nhắn tin gọi Lộ Đồng ra cổng trường gặp mình đi. Con đi mua mấy món ăn vặt lót bụng đây”

Tần Sơ lấy điện thoại ra, còn chưa kịp nhắn tin cho Lộ Đồng, điện thoại của hắn đã rung lên.

Cuộc gọi đến đến từ một dãy số xa lạ, kèm theo có bảy, tám cái tin nhắn, cái nào cũng đều chưa đọc. Tần Sơ không thèm nhìn, trực tiếp xóa tin nhắn.

Tần Thập Ngũ liếc thấy, hỏi “Ai đó?”

Bên cạnh bỗng nhiên truyền đến một trận náo nhiệt.

“Douma! Ở trước cổng trường có một chiếc Maybach, đại gia đó, là siêu xe kìa!”

“Dẫn tao đi với, tao cũng muốn coi!”

“Tao cũng đi, ai đó? Phụ huynh của ai hả?”

“Hình như là một cô gái đang đứng ở cổng trường, chờ tao xíu, tao đi với!”‘

Tần Thập Ngũ vừa mới hỏi xong, mấy tên con trai bên cạnh cậu kéo bầy kéo đàn chạy ra ngoài cổng trường.

Nghe giọng điệu của bọn họ, người đến trước cổng trường có vẻ như là đại gia, chạy xe Maybach, còn là một cô gái, Tần Thập Ngũ có thể hiểu được sự hiếu kỳ của nam sinh ở tuổi này, mọi người đều chạy ra xem náo nhiệt là chuyện bình thường.

Có điều, bây giờ điều cấp bách nhất đối với cậu là làm sao hẹn Lộ Đồng tối nay ra ngoài ăn cơm, căn bản không rảnh để ý đến náo nhiệt bên ngoài.

Hổ Tứ đi ra từ bên trong đám học sinh tìm được Tần Sơ “Tần ca, tối nay tụi Dương Lâm của Tứ Trung hẹn ra ngoài tiệm net chơi game, anh có đi chung không?”

Hổ Tứ vừa đứng lại thì đã thấy Tần Thập Ngũ nhàn nhã thoải mái đứng ở bên cạnh Tần Sơ, liền lập tức biến sắc.

Hổ Tứ trong ngày Tần Thập Ngũ xuyên không đến, đã cùng với Tần Sơ đánh cậu…. là một trong số anh em bè đảng của ba cậu.

Tần Thập Ngũ hừ một tiếng, đang ở ngay trước mặt ba cậu, không muốn gây khó khăn cho Hổ Tứ.

Tần Sơ “Tối nay lúc nào?”

Hổ Tứ “Ăn cơm xong đi, đã lâu không đánh nhóm, bây giờ đánh với Tứ Trung. Mẹ nó, lần trước bị chúng ta đánh cho đái ra quần rồi không chấp nhận, bây giờ lại tới tìm chúng ta đấu tiếp. Mấy thằng chó đó, không lột hết giáp trên người tụi nó tao nghỉ chơi luôn!”

Cũng lâu rồi Tần Sơ không đến tiệm net chơi game nên có hơi ngứa tay “Ok!”

Tần Thập Ngũ “Tôi cũng đi!”

Tần Sơ nhìn cậu một cái.

Tần Thập Ngũ chỉ chỉ bản thân mình “Muốn dựng nước phải có người trợ giúp, hiểu chứ?”

Hổ Tứ nghiêng đầu, ra vẻ khinh thường Tần Thập Ngũ.

Vừa quay đầu lại, ở cổng trường đã đầy người vây quanh. Nhìn thấy đám đông hỗn loạn, Hổ Tứ liền không kiên nhẫn nói “Bị bệnh hả? Làm gì ở đây bu một đống vậy?”

Hổ Tứ vừa nói xong thì người ở phía trước hắn nghe được thanh âm, quay đầu lại nhìn thì nhìn thấy Tần Sơ, liền dồn dập tránh ra một con đường.

Đám người xem náo nhiệt chưa ngừng lại được bao lâu, bảo vệ cổng trường chạy ra ổn định trật tự, sắp xếp lại đám học sinh để tránh ùn tắc xe ra vào trước cổng trường.

Mọi người tản đi, chiếc Maybach liền lộ ra trước cổng trường. Một lát sau, cửa xe mở ra, từ trên ghế phụ của Maybach, một cô gái bước xuống.

Để mái bằng, tóc vừa đen vừa dài, khí chất tự phụ lãnh ngạo, mặt không cảm xúc nhìn Tần Sơ.

Tần Thập Ngũ đột nhiên hít vào một ngụm khí lạnh, ho sặc sụa không ngừng.

Hổ Tứ “Mày cũng có bệnh à? Chưa từng thấy mỹ nữ bao giờ sao?”

Tần Thập Ngũ càng thêm ho sặc sụa.

Chuyện này….. chuyện này…. mẹ nó không phải là vì cậu chưa từng nhìn thấy mỹ nữ bao giờ!

Mà là vì cô gái từ trên chiếc Maybach đó bước xuống không phải ai khác, mà chính là cô nhỏ của Tần Thập Ngũ: Khúc Mộ Dao!

Khúc Mộ Dao ôm một bó hoa nhìn Tần Sơ “Sao không đến sân bay đón em?”

Tần Sơ dường như đã biết nội tình, nói thằng “Tao không có nghĩa vụ phải đón mày, chân mày bị gãy hay tay mày bị đứt, không biết tự đi hả?”

Khúc Mộ Dao bên ngoài cười bên trong không cười “Em gọi cho anh bao nhiêu là cuộc gọi mà anh không nghe”

Xem ra, bảy, tám tin nhắn cùng mười mấy cuộc gọi đến điện thoại của hắn đều là của Khúc Mộ Dao.

Tần Sơ “Không nghe thấy”

Khúc Mộ Dao “Đi đón em là chuyện anh nên làm mà” Ngưng lại một chút, cô cười lạnh “Anh trai?”

Đệt!

Tần Thập Ngũ nghe xong đối thoại của bọn họ thì kinh ngạc đến ngây người.

Cậu gắt gao nhìn chòng chọc vào Khúc Mộ Dao, làm sao cũng không thể tin được, cô gái vừa lạnh lùng vừa ngạo mạn, nói chuyện chanh chua, tính tình khó ưa kia lại là cô nhỏ tương lai của cậu, là người luôn luôn hết mực cưng chiều nghe lời cậu, cậu muốn cái gì là cho cậu cái đó.

Phải, cậu biết quan hệ giữa Khúc Mộ Dao và Tần Sơ là anh em khác cha khác mẹ………..

Nhưng mười sáu năm sau, hai người bọn họ ở chung hòa thuận vui vẻ chẳng khác gì anh em ruột thịt!

Làm sao mười sáu năm trước hai người lại nói chuyện với nhau như kẹp dao giấu kiếm vậy, giống như giây tiếp theo có thể dùng chữ chém chết đối phương ngay lập tức.

Quái đản….

Tần Thập Ngũ dại ra tại chỗ.

Mười sáu năm sau, bởi vì Tần Sơ và Lộ Đồng luôn bận rộn công việc, thời gian ở bên cạnh Tần Thập Ngũ thì ít mà xa cách thì nhiều, không thể chăm sóc thật tốt cho cậu được. Tần Thập Ngũ gần như là lớn lên ở bên Khúc Mộ Dao, trong trí nhớ của cậu, tất cả những hiểu biết của cậu về cha mẹ đều là nghe cô nhỏ của cậu kể lại.

Thế nhưng, từ lúc cậu xuyên không về tới giờ, dựa vào tất cả những gì mà cậu nhìn thấy thì có thể kết luận, cô nhỏ cậu bịa chuyện lung tung!

Những chuyện xưa về cha mẹ cậu đều là giả hết!

Cái gì mà kiều thê ôn nhu như nước Lộ Đồng.

Cái gì mà học bá phong độ hào hoa Tần Sơ.

Rốt cuộc Khúc Mộ Dao có gì hiểu lầm về thời trung học của ba mẹ cậu vậy?!

Hay là tính cách của cô nhỏ của cậu vốn dĩ cực kỳ ác liệt, đơn giản nói như thế để chọc ghẹo cậu thôi?!

….. Sợ rằng Khúc Mộ Dao sẽ hoàn toàn không thể nào ngờ tới, cháu trai bảo bối của mình có thể trải qua một câu chuyện xuyên không ảo diệu như vậy.

Không biết là nếu cô nhỏ phát hiện ra cậu xuyên không trở về mười sáu năm trước rồi thì cô còn có thể ở trước mặt cậu bịa chuyện lung tung nữa không.

Tần Thập Ngũ buồn bực muốn cào tường.

Khúc Mộ Dao đi đến trước mặt Tần Sơ, gót giày cao gót ở dưới chân cô phát ra tiếng cồm cộp.

Hổ Tứ liếc mắt nhìn Tần Sơ, lại liếc nhìn Khúc Mộ Dao, vừa sợ vừa kinh ngạc: Cô gái này có quen biết Tần Sơ?

………..Trước nay chưa từng nghe Tần Sơ nhắc đến? Cô gái này ở đâu ra vậy, lại còn xinh đẹp như thế……

Hổ Tứ lấy điện thoại ra, trực tiếp gửi tin nhắn đến Trần An Kỳ, bảo cô mau đến cổng trường.

Hắn ta kể sơ qua chuyện ở cổng trường xuất hiện Khúc Mộ Dao, sau đó muốn Trần An Kỳ tốt nhất là tìm cớ đến đây. Thời gian gần đây Trần An Kỳ vẫn luôn theo đuổi Tần Sơ, thủ đoạn so với Hà Viện Viện cao minh hơn một chút, biết muốn thu phục được Tần Sơ thì trước tiên phải thu phục được mấy tên bằng hữu ở bên cạnh hắn.

Hổ Tứ đã được cô nhờ vả mượn sức, hiện tại quan hệ của hai người khá tốt. Có đôi khi Tần Sơ có chuyện gì, Hổ Tứ đều báo cho Trần An Kỳ biết trước tiên.

Trên sân thể dục, có hai người nhận được tin nhắn. Nội dung đều là yêu cầu bọn họ mau chạy tới cổng trường.

Một người là Trần An Kỳ: Hổ Tứ gửi tin nhắn cho cô.

Người còn lại là Lộ Đồng: Tần Sơ gửi tin nhắn cho anh.

Lúc Trần An Kỳ đi đến cổng trường, đã đặc biệt ghé vào căntin bên cạnh nhà ăn của giáo viên mua hai ly trà sữa mang qua. Lo trước khỏi họa, cũng xem như là lý do đến tìm Tần Sơ.

Lộ Đồng nhìn thấy tin nhắn…. mặt vô cảm nhấn nút xóa.

Anh không nói gì “Chồn đi chúc tết nhà gà, không có ý tốt”

Lúc Trần An Kỳ đến cổng trường, Hổ Tứ nháy mắt ra dấu cho cô.

“Tần Sơ!” Trần An Kỳ vẫy vẫy tay “Mới vừa tìm cậu đó, uống trà sữa không? Tôi có mua thêm một ly nè”

Cô đi đến bên cạnh Tần Sơ, nói xong rồi mới quay đầu lại nhìn Khúc Mộ Dao.

Khúc Mộ Dao nhìn thoáng qua Trần An Kỳ, nhìn Tần Sơ hơi hơi mỉm cười “Khẩu vị của anh thật chẳng ra gì”

Tần Thập Ngũ trịnh trọng gật đầu, trong lòng phụ họa nói “Cô nhỏ, cô nói quá chuẩn!”

Trần An Kỳ nhìn thấy Khúc Mộ Dao, theo bản năng đối với cô tỏ ra địch ý.

Điều kiện gia đình cô cũng khá giả, nhưng đem so với thiên kim tiểu thư hào môn chân chính dưỡng ra như Khúc Mộ Dao, bất kể là về trang phục, trang điểm hay khí chất thì còn kém xa vạn dặm.

Bọn họ đứng chung một chỗ có thể nhìn ra được rõ ràng, Tần Sơ, Tần Thập Ngũ và Khúc Mộ Dao mới là người cùng một thế giới, còn bản thân mình bị thua kém một bậc, làm sao cũng không hòa nhập được vào bầu không khí này.

Khúc Mộ Dao “Tin tức tố Omega trên người anh là của cô ta?”

Tần Sơ “Liên quan gì đến mày”

Tần Thập Ngũ và Hổ Tứ đồng thời nhìn chằm chằm vào Tần Sơ.

Trên người hắn có tin tức tố Omega? Cả hai người đều lẳng lặng hít hít cái mũi, cũng không ngửi thấy được gì.

Tin tức tố của Lộ Đồng giống như trận tuyết đầu mùa, lạnh lẽo băng sương, giống như con người của anh, vô cùng lãnh đạm.

Mùi vị tin tức tố của anh không rõ ràng, có thể cách trở hết thảy mọi thứ xa hoa trụy lạc thối nát cùng ồn ào náo động, khiến cho tâm người ta có thể tĩnh lặng lại, giống như bị muôn vàn hoa tuyết vây quanh, ngay cả linh hồn cũng có thể được gột rửa.

Thuần khiết.

Chỉ có thể dùng từ này để hình dung ra.

Nếu không phải là người cực kỳ nhạy cảm với tin tức tố thì khó có thể bắt giữ được mùi vị tin tức tố của Lộ Đồng.

Trần An Kỳ không cảm thấy kinh ngạc.

Cô sớm đã nghe nói Tần Sơ từng có “vô số” bạn gái cũ, hơn nữa chỉ cần suy đoán rõ ràng một chút cũng có thể đoán ra, Tần Sơ đã từng này tuổi, gia đình giàu có, lại là đại soái ca, sao có thể chưa từng yêu đương được?

Trần An Kỳ không quan tâm ai là người đã lưu lại tin tức tố trên người Tần Sơ, cô chỉ cần trở thành người bạn gái cuối cùng của Tần Sơ là được.

Tần Thập Ngũ mở miệng nói “Anou….. tôi cảm thấy… hay là tìm một chỗ nào đó nói chuyện cho đàng hoàng đi ha?”

Cậu ngó sang bên trái nhìn ba mình, rồi lại nhìn cô nhỏ của mình, cảm thấy giây tiếp theo hai người có thể lao vào đánh nhau một trận ngay.

Khúc Mộ Dao trào phúng nói “Hóa ra không phải. Sinh hoạt tình cảm của anh cũng thật phong phú” Cô tạm ngừng một chút “Ba anh gọi anh buổi tối về nhà ăn cơm, em mệt rồi, em đi đây”

Trần An Kỳ mở miệng hỏi Hổ Tứ “Cô ta là ai vậy?”

Hổ Tứ nói “Không biết, hình như là em gái của Tần Sơ thì phải?”

Em gái?

Em gái gì?

“Em gái mưa” dùng làm lốp xe dự phòng?

Hay là em gái ruột có quan hệ huyết thống?

Trần An kỳ là người dễ làm thân, cô có cách để dễ dàng thân thiết với người khác, bởi vì nhờ vào diện mạo bên ngoài, cho nên từ nhỏ đến lớn, chỉ cần cô tỏ ra niềm nở với người khác thì chưa bao giờ phải gặp thất bại.

Cô đưa trà sữa cho Khúc Mộ Dao, cười nói “Chào em, em là em gái của Tần Sơ sao? Chị có mua thêm một ly trà sữa, em có uống không?”

Ánh mắt Tần Thập Ngũ nhanh chóng khóa chặt vào ly trà sữa trên tay Trần An Kỳ, trong lòng vang lên tiếng chuông cảnh báo: Douma! Làm cái gì đó? Ra vẻ cứ như bạn gái của ba tui vậy?!

Không thể không nói, đẳng cấp của Trần An Kỳ cao hơn Hà Viện Viện nhiều, nhất thời Tần Thập Ngũ chưa nghĩ ra được cách đối phó.

Ai ngờ trà sữa vừa mới đưa tới tay Khúc Mộ Dao, tay Khúc Mộ Dao liền buông lỏng ra.

Trà sữa của Trần An Kỳ trong nháy mắt rơi xuống trên mặt đất, vài giọt trà sữa bắn lên tất vớ màu đen của Trần An Kỳ.

Cô lập tức biến sắc.

Khúc Mộ Dao hờ hững mở miệng nói “A, trượt tay rồi. Thuận tiện nói một câu, tôi không uống mấy thứ trông dơ bẩn đâu”

Biểu tình của cô rất tự nhiên, có chút cao ngạo, nói chuyện lạnh nhạt, lại khiến cho sắc mặt Trần An Kỳ trắng bệch một mảnh.

Tần Thập Ngũ nhìn mà ngây người:……. Douma, cô nhỏ…. quá độc ác rồi…..

Khúc Mộ Dao “Tùy anh có về hay không, em chỉ đến thông báo cho anh một tiếng thôi”

Cô cầm bó hoa trong tay đưa cho Tần Sơ, hai tay Tần Sơ cho vào trong túi, hoàn toàn không có ý định muốn nhận lấy.

Khúc Mộ Dao cũng không miễn cưỡng, đưa tới trước mặt hắn rồi buông tay, bó hoa thoạt trông đẹp đẽ đắt tiền cũng có kết cục như ly trà sữa, trong nháy mắt rơi xuống trên mặt đất.

Từ bên trong bó hoa rớt ra một tấm card, bên trên có chữ viết tay của Tần Hành: Chào mừng con về nhà.

Khúc Mộ Dao cười cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười “Chào mừng về nhà, anh trai”

Nói xong, cô quay đầu rời đi.

Vừa mới quay người đi, liền nhìn thấy Lộ Đồng đi từ cửa phụ ra cổng trường.

Anh cố tình tránh không đi cổng chính, vừa mới được hai bước, liền cảm thấy có ánh mắt ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình.

Tần Thập Ngũ nhìn theo tầm mắt Khúc Mộ Dao thấy được Lộ Đồng, trong nháy mắt, cảm giác bất an trong lòng cậu đều biến mất hoàn toàn. Cậu giống như một con chó con được sở hữu, không kiềm nén được cảm giác muốn được nấp ở phía sau Lộ Đồng, tránh đi tất cả những tác nhân gây bất lợi đến mình.

“Lộ Đồng!” Tần Thập Ngũ chạy nhanh như bay qua “Sao anh tới trễ vậy? Tụi em định đi ăn cơm”

Lộ Đồng:…. Không. Không định đi ăn cơm cùng với các cậu đâu.

Chỉ có điều, nhìn thấy phía sau mông Tần Thập Ngũ dường như có một cái đuôi cún đang không ngừng vẫy vẫy, thế nên anh rốt cuộc vẫn chưa nói ra những lời này.

“Thấy hình như các cậu đang có chuyện nên đứng ở đây chờ”

Tần Thập Ngũ cực kỳ tự nhiên kéo tay anh.

Lộ Đồng:…. Cái tư thế thiếu nữ đi dạo phố này là có ý gì?

“Em chờ anh lâu lắm rồi, bây giờ không còn chuyện gì nữa, anh muốn ăn gì? Em dẫn anh đi ăn, em có xiền!” Hai mắt Tần Thập Ngũ sáng lấp lánh.

Lộ Đồng không đành lòng từ chối “….. Tùy cậu”

Khúc Mộ Dao ngồi vào Maybach, nghênh ngang rời đi.

Trần An Kỳ ngưng một hồi lâu mới bình ổn lại sau trận lúng túng kia, cô cúi đầu nhìn tất vớ của mình bị trà sữa bắn lên đầy, mở miệng nói “Tôi đi thay đồ”

Cảm xúc của cô rất kém, nói xong liền rời đi.

Hổ Tứ có chút lo lắng cho cô “Tần ca, tôi đi xem Trần An Kỳ, chờ cậu ở tiệm net”

Tần Thập Ngũ có Lộ Đồng rồi, mặc kệ chuyện lông gà vỏ tỏi của người khác.

Lúc còn bé, cậu cực kỳ dính Lộ Đồng, về sau không có cơ hội bám dinh nữa, hơn nữa bản thân cậu đã lớn rồi, bám dính Lộ Đồng trông kỳ lắm.

Hiện tại có cơ hội tốt có thể quang minh chính đại bám dính anh, tự nhiên phải làm nũng cho đủ.

“Em tìm được một quán ăn cực kỳ ngon ở gần trường á”

Tần Thập Ngũ thao thao bất tuyệt khoe khoang với Lộ Đồng rằng đồ ăn ở quán này ngon cỡ nào.

Sắc trời dần dần trở tối, hoàng hôn buông xuống, bên ngoài trường học, đèn đường từng cái sáng lên.

Tần Sơ đi phía sau hai người, nghe Tần Thập Ngũ luyên tha luyên thuyên chuyện trên trời dưới đất.

Có đôi khi nghe cậu nói hắn cảm thấy lỗ tai của mình rất phiền, muốn xách Tần Thập Ngũ lại tẩn cho một trận, kết quả người ta căn bản không nói chuyện với hắn mà là nói chuyện với Lộ Đồng.

Lộ Đồng đối với cậu cũng rất kiên nhẫn, chỉ nghe chứ không nói lời nào, rất phù hợp với thiết lập hình tượng đóa hoa cao lãnh của anh.

Nếu đổi lại là người khác, nói đông nói tây mà đối phương không hề tiếp lời, chỉ sợ bản thân đã sớm thức thời im lặng không nói nữa.

Nhưng tư duy kỳ quái của Tần Thập Ngũ không thể dùng ánh mắt của người bình thường mà đánh giá, cậu càng nói càng hăng sau, nói một hồi, bỗng nhiên ngừng lại.

Lộ Đồng nghe đến buồn ngủ, chợt không nghe thấy gì nữa, nghiêng đầu hỏi “Sao không nói nữa?”

Tần Thập Ngũ nhìn thấy ánh đèn đường rọi xuống sườn mặt anh, phủ lên một tầng sáng ấm áp, cậu thậm chí có thể nhìn thấy lông tơ thật nhỏ trên mặt Lộ Đồng.

Tần Sơ ở phía sau cũng dừng chân lại.

Tần Thập Ngũ khô khan mở miệng “Trước giờ anh chưa từng nghe em nói nhiều như vậy?” (Jian: Thương bé 15 vãi:(((((()

Lộ Đồng thầm nghĩ: Đây là lần đầu tiên cậu kể chuyện cho tôi nghe mà?

Trong lòng anh bổ sung thêm: Hơn nữa nói rất chán.

Trước nay cậu chưa bao giờ cùng Tần Sơ và Lộ Đồng cùng nhau thoải mái đi trên đường như vậy.

Hoặc là được nắm tay Lộ Đồng, còn ba cậu thì đi theo ở phía sau như vậy, giống như những gia đình bình thường khác, làm một hoạt động bình thường không thể bình thường hơn là cùng nhau tản bộ.

Tần Thập Ngũ cảm thấy cay cay sống mũi.

Cậu nhìn Lộ Đồng, ủy khuất nói “Em ôm anh một cái được không?”

Bỗng nhiên, Tần Thập Ngũ cảm thấy sau gáy lành lạnh, cả người bị nhấc lên, giống như con mèo nhỏ, từ trên trái bị nhấc sang bên phải.

Tần Sơ mặt không biểu cảm nói “Không thể”

…..thằng nhãi ranh này, một ngày không leo lên nóc nhà lật ngói, được voi đòi Hai Bà Trưng!

Tần Sơ mạnh mẽ chen vào giữa Tần Thập Ngũ và Lộ Đồng, ra lệnh cho Tần Thập Ngũ nói “Rút lại yêu cầu lúc nãy của mày ngay lập tức!”

…………………….

Jian: Chương này dài kinh =.=’

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Cô nhỏ của truyện Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!