Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Chung phòng



………….Vậy định trả lại thế nào đây?

Một câu nói này đã luẩn quẩn ở trong đầu Lộ Đồng suốt cả ngày.

Trường Nhất Trung chỉ cho nghỉ một ngày thứ bảy, tối chủ nhật phải quay trở lại học tiết tự học buổi tối.

Lúc Lộ Đồng và Tần Sơ tách nhau ra ở cửa bệnh viện, anh đã mặt dày xin xỏ một câu, kết quả người ta chưa nói đồng ý nhưng cũng không nói không đồng ý.

Đẳng cấp này khiến cho Lộ Đồng phải sững sờ.

Toàn bộ EQ của thằng nhóc này dùng hết vào việc cưa các em gái đấy à?

Anh hoàn toàn không ý thức được bản thân mình chính là “em gái” này.

Tần Sơ nói cho anh thời gian để suy nghĩ cho kỹ.

Lộ Đồng đã suy nghĩ tới tận chiều chủ nhật vẫn không nghĩ ra được gì.

Lâm Tự Âm giúp anh chuẩn bị đồ đạc để chuyển đến ở trọ trong trường, nhét một đống đồ đạc vào trong một cái vali.

Lộ Đồng ngăn động tác gấp chăn của mẹ anh lại “Ở trong trường chăn bông đều được phát cùng loại”

“Vậy thì không tốt. Chăn bông ở trường biết có sạch sẽ không, con nghe lời mẹ, mang chăn trong nhà đi đi.” Mặc dù Lâm Tự Âm là diễn viên kịch nói, trên sân khấu biểu diễn tràn ngập tiên khí, nhưng bên trong vẫn rất bình dân, lải nhải không ngừng dặn dò Lộ Đồng giống y như những người mẹ bình thường khác.

“Con thích ăn cái gì để mẹ bảo bà chuẩn bị, tới lúc đó mang tới ký túc xá cho con”

“Khỏi cần” Lộ Đồng từ chối Lâm Tự Âm, anh biết vốn dĩ Lâm Tự Âm không biết anh thích cái gì “Trong trường có hết rồi, chăn bông cũng khỏi mang, mọi người đều ngủ được sao con không thể ngủ, chẳng lẽ con cao quý hơn họ sao?

Lâm Tự Âm “Người ta ở trong trường từ nhỏ, không giống như con. Đây là lần đầu tiên con ở trọ trong trường, mẹ sợ con ở không quen.”

Lộ Đồng “Không đâu, con ở khoa quốc tế, chỉ phải chung phòng với một người, không đến mức ở không quen”

Lâm Tự Âm “Sao mà quen được chứ…..từ nhỏ đến lớn con chưa từng rời khỏi cha mẹ…..”

Lộ Đồng bỗng nhiên khựng một chút.

Lâm Tự Âm nói đúng, từ nhỏ tới lớn anh chưa từng rời khỏi cha mẹ bao giờ, bị quản thúc nghiêm ngặt tới mức ngột ngạt, mới khiến cho anh sinh ra tâm lý phản nghịch.

Có điều, câu này nói cũng không hoàn toàn đúng.

Tuy rằng Lộ Đồng chưa từng rời khỏi cha mẹ mình, nhưng họ lại luôn rời khỏi anh trong những lúc anh cần họ giúp đỡ nhất.

Hai người đi xuống dưới lầu.

Lâm Tự Âm đưa anh lên xe, lão Ngô tài xế giúp anh xách vali rồi mở cửa xe ghế phụ ra cho anh.

Sau khi Lộ Đồng lên xe, trong lòng còn tự hỏi Lâm Tự Âm.

Bọn họ có tư cách gì trách cứ sự phản nghịch hiện tại của anh, chẳng lẽ không phải đều do một tay họ tạo thành sao?

Có những lúc anh rất hiểu chuyện, cũng có những lúc anh không hiểu chuyện.

Có khi anh tỏ ra ngang ngược vô lý, căm ghét bọn họ vì sao chỉ biết sinh ra anh, lại không học được cách làm sao để nuôi dạy anh.

Nếu như anh có một đứa con….. nếu như….

“Lộ Đồng!”

Phía sau lưng anh đột nhiên bị người nào đó vỗ một cái, ngay sau đó gương mặt của Tần Thập Ngũ bỗng nhiên phóng đại nhảy tới ở ngay trước mặt anh.

“Anh đang nghĩ gì đó, lúc nãy em gọi anh mà anh cũng không nghe”

Lộ Đồng ngẩng đầu, chợt phát hiện ra bản thân đã chìm đắm trong thế giới riêng của mình một lúc lâu.

Tài xế trong nhà đã đưa anh đến cổng trường.

Lão Ngô cười ha hả thả vali đồ của Lộ Đồng xuống, đang muốn chào hỏi với Tần Thập Ngũ mấy câu, đại ý muốn nói đây là lần đầu tiên Lộ Đồng ở trọ trong trường, nhờ Tần Thập Ngũ quan tâm này kia.

Kết quả ông vẫn còn chưa mở miệng, Tần Thập Ngũ đã ngạc nhiên nói “Lão Ngô đưa anh tới hả?”

Lộ Đồng nhìn cậu “Sao cậu biết ông ấy là lão Ngô?”

Tần Thập Ngũ “A?” một tiếng, chớp chớp mắt.

Cảm thấy lạnh xương sống, lông tơ phía sau lưng cậu đều dựng hết cả lên.

Vì sao cậu biết đây là lão Ngô?

Đương nhiên là vì mười sáu năm sau lão Ngô chính là tài xế đón đưa Lộ Đồng đi về, không chỉ vậy, đôi khi lão Ngô còn đón đưa cậu đi học nữa.

Thế nhưng…….

Mười sáu năm trước, cũng là hiện tại, cậu làm sao lại biết đến lão Ngô đây?

Dưới tình huống mà Lộ Đồng vẫn chưa giới thiệu ông với cậu.

“Em…….” Đại não của Tần Thập Ngũ nhanh chóng xoay chuyển “Em nghe Tần Sơ nói!”

Lộ Đồng nghi ngờ không thôi “Tần Sơ? Sao hắn biết được?”

Làm sao mà Tần Thập Ngũ biết ba cậu làm sao biết được?

Dù sao trong tình huống nguy cấp này thì trước tiên cậu cứ ụp cái nồi này lên đầu Tần Sơ hết là được, Tần Thập Ngũ bình thản nói “Em cũng không biết, có lần em nghe ảnh nhắc tới”

Cậu vội vàng nói lảng sang chuyện khác “Hôm nay anh cũng dọn tới ở trong khoa quốc tế hả? Để em đi với anh, em cũng mới chuyển tới”

Tần Thập Ngũ lấy Lộ Đồng xách cái vali, kinh ngạc nói “Anh mang có mỗi cái vali này tới trường thôi hả?”

Quần áo của Lộ Đồng ít, đồ đạc cũng không nhiều lắm. Hơn nữa học sinh nội trú trong trường Nhất Trung đều được thống nhất phát chăn màn gối nệm, cho nên chỉ cần một cái vali là thu dọn xong rồi.

Anh hỏi “Một cái vali còn chưa đủ nhiều sao?”

Lộ Đồng nói xong, ánh mắt di chuyển, bỗng nhiên nhìn thấy ở sau lưng Tần Thập Ngũ túi lớn túi nhỏ, bốn năm cái vali quần áo lung ta lung tung.

“………..Cậu định ở trong trường tới năm 35 tuổi luôn à?”

Lộ Đồng với Tần Thập Ngũ bất đồng quan điểm trong vấn đề dọn ít đồ hay nhiều đồ.

Có điều chuyện này cũng không làm giảm đi sự hứng thú của Tần Thập Ngũ ngày hôm nay. Rất nhanh, cậu đã quẳng đi chút mâu thuẫn nhỏ nhoi này ra sau đầu.

Tần Thập Ngũ vẫn ngựa quen đường cũ mà lôi kéo lấy cánh tay Lộ Đồng, vui vẻ nói “Mặc kệ chuyện đó đi, chúng ta đi lấy chìa khóa trước!”

Lộ Đồng bị cậu kéo lấy cánh tay, nhưng cũng không có cảm giác khó chịu.

Anh nghiêng đầu nhìn Tần Thập Ngũ, trong lòng có chút buồn cười “Cậu nhất định phải đi như vậy sao?”

Anh muốn nói kiểu Tần Thập Ngũ đang đi chẳng khác gì thiếu nữ đang dung dăng dung dẻ đi dạo phố.

Tần Thập Ngũ chẳng hề quan tâm “Tại anh không biết đó thôi, đi như vậy mới có cảm giác an toàn.”

Thực tế, đó chỉ là tư tâm của riêng mình Tần Thập Ngũ.

Mười sáu năm sau, thời gian cậu gần gũi Lộ Đồng rất ít, thật sự không dám nói là hiểu rõ được Lộ Đồng. Hiện tại nhờ lần gặp gỡ này, hơn nữa tuổi tác xấp xỉ dường như đã thu hẹp lại khoảng cách giữa cậu và Lộ Đồng.

Đương nhiên, càng quan trọng hơn, bây giờ Lộ Đồng không phải là vị đại minh tinh sau này, cậu cũng không phải là đứa con trai bị bỏ rơi muốn gặp mặt mẹ cũng phải đợi suốt một tuần. Bây giờ Lộ Đồng chỉ là một nam sinh trung học bình thường, chỉ cần đi học ở trong trường, cậu có thể ở bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, muốn gặp là có thể thấy, đi chung với nhau cũng không sợ bị paparazzi chụp ảnh.

Tới ký túc xá của khoa quốc tế rồi, sau khi Tần Thập Ngũ giải thích sự tình, a di quản lý mở cửa ra, trực tiếp lấy chìa khóa dẫn hai người bọn họ đi lấy chăn bông.

Hai người mỗi người có một giường một chăn bông, bên trong chăn bông còn kèm theo bàn chải đánh răng, kem đánh răng, khăn lông, các loại đồ dùng hằng ngày.

Sau khi lấy xong mấy thứ này, a di quản phòng lại dẫn trở về phòng để lấy số bảng phòng ký túc xá.

Bảng phòng của Lộ Đồng là 1201, còn của cậu là 1202…… Tần Thập Ngũ đã cố tình điền số phòng ký túc xá ở đối diện Lộ Đồng.

Sau khi nhìn thấy bảng phòng ký túc xá của Lộ Đồng, cậu giả bộ ngạc nhiên “Woa, phòng của chúng ta gần nhau nè”

A di quản phòng nghe được những lời này, liếc mắt nhìn cậu một cái.

Lộ Đồng nhìn thấy số phòng ký túc xá, gật gật đầu “Rất gần”

A di quản phòng đi vào thang máy, ba người cùng nhau đi lên lầu 12.

Cửa thang máy vừa mới mở ra, a di nói với Tần Thập Ngũ “Tới phòng của cậu rồi”

Số phòng 1202 ở gần cửa thang máy.

Tần Thập Ngũ kinh ngạc nói “Gần vậy?”

Cậu ngẩng đầu lên, cửa phòng 1202 đã hơi mở rộng, nhìn vào bên trong, có vẻ như là không có người ở.

Phòng ký túc xá ở khoa quốc tế mỗi năm lại tăng lên hơn 2000 tệ, bởi vì giá khá đắt cho nên có vài người ở cảm thấy bất mãn. Nói là phòng hai người, nhưng thật ra khi dọn vào có rất nhiều người chỉ ở một mình một phòng.

A di “Đúng, cậu dọn đồ của mình vào đi”

Nói xong, bà dẫn Lộ Đồng tiếp tục đi về phía trước không dừng lại.

Trước tiên Tần Thập Ngũ quăng hết đống chăn bông, bàn chải các thứ vào trong phòng 1202, sau đó ba chân bốn cẳng chạy ra đuổi theo Lộ Đồng.

Cậu cứ tưởng phòng 1201 ở cạnh phòng 1202, đi vào quăng cái chăn, đi ra là có thể thấy phòng của Lộ Đồng.

Kết quả khi Tần Thập Ngũ đi ra khỏi phòng, a di quản phòng dẫn Lộ Đồng đi dọc hành lang, càng đi càng xa.

Tòa nhà khoa quốc tế có tổng cộng 15 tầng, mỗi một tầng đều có hành lang rất dài, thoáng mát sạch sẽ, mắt nhìn thấy Lộ Đồng đã đi được một nửa.

Tần Thập Ngũ trợn tròn mắt.

Chờ chút?

Sao lại thế này?

Lộ Đồng vẫn còn ôm cái chăn, anh ấy muốn đi tới đâu đây?

“Lộ Đồng!”

Tần Thập Ngũ vội vàng đuổi theo.

Cậu thở hồng hộc “Anh đi đâu vậy? Sao không vào phòng đi?”

A di thay Lộ Đồng trả lời “Cậu ấy đi với tôi đến phòng ký túc xá, cậu dọn xong phòng nhanh thế?”

………….Đã dọn dẹp được gì đâu.

Chẳng qua nhìn thấy Lộ Đồng đi xa quá khiến cậu cũng nóng ruột chạy theo.

Tần Thập Ngũ “Đến phòng ký túc xá? Phòng của Lộ Đồng không phải ở ngay đây sao?”

Cậu buồn bực, dấu chấm hỏi đầy đầu đều viết hết lên trên mặt.

A di “Ai bảo phòng của cậu ta ở đây, phòng cậu ta ở cuối hành lang kìa.”

Cuối hành lang, từ cửa thang máy đến đấy……ước chừng phải cách khoảng 20 phòng.

“Ở cuối? Phòng Lộ Đồng không phải là 1201 sao?”

A di nói “Đúng vậy”

Tần Thập Ngũ trợn mắt ngoác mồm “Phòng 1201 không phải ở kế bên cạnh phòng 1202 sao?”

A di “Ai bảo? Ai bảo cậu phòng 1201 phải ở kế bên cạnh phòng 1202?”

……………Mọe nó đây không phải là lẽ thường tình sao!

Phòng 1201 mà không ở cạnh phòng 1202, vậy xếp hai con số này ở gần nhau thế làm gì?

A di giải thích “Phòng ký túc xá phải tách Alpha và Omega ra, xếp theo số chẵn lẻ. Bắt đầu ở cửa thang máy là phòng 1202 cho Omega và ở cuối hành lang là phòng 1201 cho Alpha, ở giữa phải cách thật xa, chính là để ngăn chặn các cậu làm loạn”

Tần Thập Ngũ nghe xong, tinh thần hoảng hốt “………Không phải chứ”

……..Đùng, sét đánh giữa trời quang!

Phòng 1201 lại không ở bên cạnh phòng 1202!

Mọe nó như thế mà hợp lẽ thường tình sao!

Vậy cậu….. hôm đó cậu háo hức lén nhìn trộm số phòng của Lộ Đồng để điền vào số phòng của mình, đã sung sướng vô cùng vì nghĩ rằng được ở cách vách phòng của Lộ Đồng.

Thế mà cái vách tường này, lại trở thành vách tường sa mạc Gobi!! Khoảng cách kéo dài bằng cả cao nguyên Mông Cổ!!

Tần Thập Ngũ đưa mắt nhìn khoảng cách giữa hai phòng, đúng là chẳng khác gì cách nhau cả một cái cao nguyên Mông Cổ.

“Khoan đã!” Tần Thập Ngũ đột nhiên hô to “Em muốn đổi phòng!”

“Đổi phòng? Không được! Tôi không thể đổi phòng cho cậu”

Dứt lời, a di đã đi tới giữa hành lang.

Tần Thập Ngũ ở phía sau lúc la lúc hét huyên náo ầm ĩ khiến cho mấy học sinh trở về sớm từ bên trong phòng ký túc xá thò đầu ra xem.

Khi nhìn thấy Lộ Đồng, hai mắt bọn họ sáng ngời, nhịn không được lấy điện thoại di động ra chụp lén.

Tần Thập Ngũ vốn dĩ cho rằng, sẽ không có chuyện nào xảy ra thê thảm hơn chuyện: Con ở đầu sông mẹ cuối sông.

Kết quả khi a di đi tới giữa hành lang, giống như ảo thuật vậy, ở giữa hành lang chạy ra một cái hàng rào sắt, ầm ầm, răng rắc, khóa lại, ngăn cách Tần Thập Ngũ và Lộ Đồng.

Hóa ra còn có chuyện thê thảm hơn, đó chính là: Con ở đầu sông Trường Giang, mẹ ở cuối sống Trường Giang, ở giữa sông Trường Giang mọe nó dựng lên một cái đập Tam Hiệp.

Tần Thập Ngũ:??!!!

Cái hàng rào sắt này chạy ở đâu ra vậy?!!!

Tần Thập Ngũ bị hàng rào sắt chặn lại một bên, cả khuôn mặt ngập tràn biểu tình khiếp sợ.

Đệt!

Không được cách vách thì thôi đi, bây giờ còn thêm một cái hàng rào sắt là có ý gì? Triệt để ngăn cách người ta luôn sao? Vậy buổi tối cậu làm sao ở ngoài cửa theo dõi Lộ Đồng được đây?

Tần Thập Ngũ đột nhiên nắm lấy hàng rào sắt, đụng vào phát ra một tiếng vang lớn.

“A di! Khoan đã khoan đã!”

A di bị cậu làm phiền, hết cách, quay đầu hỏi “Cậu lại muốn nói gì?”

Tần Thập Ngũ vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, hàng rào sắt đã đóng lại, cậu nằm nhoài trên lan can điện vô cùng buồn cười, hai tay khổ sở đẩy khe hở ở giữa ra, giống như phần tử nỗ lực vượt ngục bất hợp pháp.

“A di, cửa sắt này là sao vậy? Ở trong trường học mà dựng hàng rào sắt để làm gì hả?”

A di giải thích “Hàng rào này dùng để tách ký túc xá của Alpha và Omega ra. Phòng cậu ở là khu vực ký túc xá của Omega, bây giờ chúng tôi đang đi đến ký túc xá của Alpha.”

Tần Thập Ngũ chỉ biết tòa nhà khoa quốc tế có phân nam nữ ở trên lầu dưới lầu.

Ví dụ như lầu 11 là tầng lầu ký túc xá nữ, thì lầu 12 là tầng lầu ký túc xá nam.

Nhưng cậu không biết, bên trong mỗi tầng lầu ký túc xá, còn dùng cửa sắt ngăn lại, nghiêm ngặt phân chia khu vực của Alpha và Omega.

Nói cách khác, hiện tại thân thể của Tần Thập Ngũ là một Omega, dĩ nhiên là sẽ ở cùng với các Omega khác.

Còn Lộ Đồng bề ngoài là Alpha, đương nhiên là sẽ cùng với các Alpha……..

Cùng với Alpha khác ở chung một chỗ?!!!!

Tần Thập Ngũ sợ tới nỗi muốn ngất xỉu.

Giỡn thôi phải không……..Mẹ cậu là một Omega thân thể yêu kiều mỏng manh dễ vỡ (Tần Thập Ngũ nghĩ thế), làm sao có thể ở chung với đám Alpha xấu xa đó được, như vậy mẹ cậu chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp sao?!!

Tiện nghi của mẹ cậu đều để cho đám cẩu Alpha kia chiếm được sao?!! Cậu không đồng ý!

Nếu như không cẩn thận gặp phải kỳ phát tình rồi bị người ta thế này rồi thế nọ, vậy cậu phải làm sao bây giờ? Cậu có nên sinh ra nữa không đây?!!!

“Không được!!!”

Tần Thập Ngũ đột nhiên túm chặt lấy ống tay áo Lộ Đồng.

Tay cậu thò xuyên qua cửa sắt, ý chí kiên định nói “Đổi ký túc xá đi! Anh không thể ở đây được!”

Lộ Đồng hoang mang nhìn chằm chằm Tần Thập Ngũ.

Tần Thập Ngũ hai mắt rưng rưng nhìn chằm chằm Lộ Đồng, giống như đang nhìn một bé thỏ trắng nhỏ ngây thơ trong sáng đang đi vào địa bàn của sói đói vậy.

Trong lòng cậu thầm kêu lên: Trời ơi! Thật là một mớ hỗn độn mà! Mẹ của mình chỉ mới là một đứa trẻ thôi mà! Sao lại bắt mẹ mình phải gánh chịu sự xui xẻo không đáng phải chịu như thế chứ!

A di cầm chổi lông gà đánh vào tay Tần Thập Ngũ.

“Thằng nhóc con! Cậu tới đây để gây sự phải không?”

Tần Thập Ngũ bị đau phải thu tay lại, không túm được Lộ Đồng nữa, thảm thiết kêu lên một tiếng.

Cậu kêu lên cực kỳ thê lương, Lộ Đồng nhịn không được nhìn về phía mu bàn tay của cậu, nghĩ thầm: Sao đánh mạnh như thế? Không biết có bị đỏ không.

A di nói với Lộ ĐỒng “Đừng để ý tới nó, thằng nhóc này tôi vừa nhìn đã biết ngay, nó thấy cậu đẹp nên mới thấy sắc nảy lòng tham. Haizzz, bây giờ Alpha đẹp quá cũng phải đề phòng bị Omega quấy rối”

Lộ Đồng:……

A di “Đi thôi, ký túc xá của cậu ở phía trước, sắp tới rồi”

Tần Thập Ngũ ở phía sau kéo cửa rầm rầm phát ra tiếng động ồn ào.

“Lộ Đồng! Anh đổi ký túc xá đi mà! Anh không thể ở đó được!”

Cậu càng kéo cửa càng bi thương, càng kêu lớn càng thê lương, cuối tiếng hét, dường như còn nghe được một khúc đàn nhị thê lương, kèm theo một giọng hát càng thê lương hơn: Bắp cải nhỏ nha, vàng úa dưới đất nha, mới ba tuổi nha, đã không có mẹ nha, sợ cha cưới mẹ kế nha….

(Jian: Ai muốn nghe thì gõ bài Cabbage 1981 của Tsai Chin nha)

Tần Thập Ngũ “Đệt! Ai có bệnh ban ngày ban mặt ở trong ký túc xá hát bài này vậy!”

Tần Sơ nói “Mày mới bị bệnh đấy, ban ngày ban mặt mày ở đây trình diễn nước mắt sau song sắt hả? Móng vuốt chó cấu vào lan can làm gì? Nhìn gớm quá đi”

Tần Thập Ngũ nghe được giọng nói, sửng sốt.

Giọng hát bắp cải đột nhiên im bặt, cậu quay đầu lại, nhìn thấy Tần Sơ đang đứng ở đằng sau cậu.

Giờ phút này, Tần Thập Ngũ chẳng thua gì nhìn thấy được thánh mẫu Maria.

Thân ảnh Tần Sơ ở trong mắt cậu lập tức trở nên cao lớn, ở sau gáy hắn giống như phủ lên một vòng hào quang của đại thiên sứ, từ phía sau lưng ba cậu là một đàn bồ câu trắng xôn xao bay ra.

“Ba!” Tần Thập Ngũ nhảy lên tại chỗ “Ba có thấy Lộ Đồng ở trọ trong trường không?!”

Tần Sơ “Thấy, tao có mù đâu”

Tần Thập Ngũ nói “Con có việc cần phải nói với anh ấy, nhưng mà a di ký túc xá không cho con qua đó!”

Tần Sơ đưa mắt nhìn về đối diện, a di quản phòng ký túc xá quản lý mối quan hệ của Alpha với Omega rất nghiêm khắc, cho dù là ngày chủ nhật cũng không mở cánh cửa ngăn giữa ra.

Có điều Tần Sơ mở cái rào sắt này ra rất dễ dàng, hắn trực tiếp mở khóa, cạch một tiếng, cửa sắt liền được mở ra.

“Mày tìm Lộ Đồng làm gì?”

Tần Thập Ngũ nhìn thấy cửa sắt được mở ra, ánh mắt sáng ngời, giống như chó con xông tới.

Tần Sơ túm lấy sau cổ áo cậu, Tần Thập Ngũ khẩn cấp thắng gấp lại.

Tần Sơ chậm rãi nói “Mày chưa trả lời tao đó, mày tìm Lộ Đồng làm gì?”

Tần Thập Ngũ vội la lên “Con phải ngăn cản anh ấy phạm phải sai lầm tày trời!”

Một Omega. Bình thường giả trang làm Alpha thì thôi đi, bây giờ còn giả trang vào cả đại bản doanh của Alpha nữa!

Khoa quốc tế toàn là phòng đôi, Lộ Đồng chung phòng với ai? Không phải là chung phòng với Alpha hay sao?

Tần Thập Ngũ hận Tần Sơ sắt không không thành thép, bây giờ chẳng thể trông cậy gì vào Tần Sơ cả, chỉ có thể tự mình ra tay cứu lấy Lộ Đồng……..trông cậy vào Tần Sơ chẳng bằng tự trông cậy vào chính mình!

Quả nhiên, muốn thuận lợi được sinh ra, vẫn phải tự vào dựa vào bản thân mình để cứu vớt tương lai của mình!

Tần Thập Ngũ tránh thoát khỏi ma trảo của ba cậu, vội vội vàng vàng chạy về phía trước, Tần Sơ nhàn nhã đi theo ở phía sau.

Lộ Đồng đi vào trong phòng ký túc xá, sau khi a di đưa chìa khóa cho anh, xoay người lại thì nhìn thấy Tần Thập Ngũ.

Bà ta: “= 口 =! Muốn chết hả! Sao cậu qua đây được?!”

Tần Thập Ngũ giương nanh múa vuốt muốn nhào vào trong phòng ký túc xá chuẩn bị lôi Lộ Đồng ra ngoài.

Đương nhiên a di không để cho cậu đi vào, quanh năm thường xuyên làm việc nặng khiến cho thân thể bà cực kỳ khỏe mạnh, dư sức đối phó với con gà con Omega như Tần Thập Ngũ, bà bẻ quặt cánh tay Tần Thập Ngũ ra sau, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tần Sơ.

A di giận sôi máu, rốt cuộc cũng đã biết rõ “Tần Sơ! Lại là cậu mở khóa!”

Tần Sơ nói “Tôi đi học về đương nhiên phải mở khóa ra rồi, nếu không cô nhốt tôi ở ký túc xá của Omega thì tôi ngủ với ai?”

Tần Thập Ngũ lấy trứng chọi đá, dứt khoát đứng ở cửa gào khan lên “Lộ Đồng! Anh không thể ở đây! Anh còn nhỏ! Anh căn bản không biết ở lại đây là chuyện nghiêm trọng tới mức nào đâu! Lộ Đồng! Anh mau đi đổi ký túc xá khác đi, thế giới này chẳng có tên Alpha nào là tốt cả! Anh….”

Lúc cậu đang khoa tay múa chân hô to thì Tần Sơ hung hăng trừng mắt nhìn cậu một cái, rồi đi vào trong phòng ký túc xá.

Động tác của Tần Thập Ngũ đột nhiên ngưng lại, cả cái miệng đang la làng cũng im bặt.

Cùng lúc đó, a di rốt cuộc không nhịn được quát lên một tiếng “Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Tần Thập Ngũ chỉ chỉ Tần Sơ, lại đưa mắt nhìn a di, vẻ mặt ngu ngơ hỏi “Sao hắn lại vô đó?”

A di chưa hết giận “Phòng ký túc xá của người ta ở đây, sao lại không được vào? Cậu cũng muốn vào hả? Cậu nằm mơ à! Thằng nhóc con, mau ngoan ngoãn đi về cho tôi! Đừng có tới quấy rầy tôi nữa!”

Não Tần Thập Ngũ dại ra một lát, ước chừng tới hai phút ngưng hoạt động.

….Tần Sơ, cũng ở phòng 1201….?

Một hồi lâu, cậu mới ngơ ngác mở miệng hỏi “A di, cô có thể hỏi em lại câu hỏi vừa nãy được không?”

A di khó hiểu “Câu hỏi nào? Tôi hỏi cậu rốt cuộc cậu tới đây để làm cái gì?”

Tần Thập Ngũ hít sâu một hơi, lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng, ánh mắt kiên định, nắm tay nói “Em muốn dán lên cái cửa này chữ ‘song hỷ’ ạ!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bạn đang xem chương Chung phòng của truyện Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!