Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Ngủ chung giường



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Tần Thập Ngũ chắp hai tay ở trước ngực, thành kính nói “Bút tiên bút tiên, trên thế gian này ai là người đẹp trai nhất?”

Kỷ Nhượng nhắc nhở nói “Soái ca, lúc cậu hỏi bút tiên có thể hỏi câu nào có tâm chút được không, đừng có mải lo tới cái bản mặt của cậu chứ, thả tay xuống đĩa hỏi lại đi.”

Tần Sơ mặt dày vô sỉ nói “Không cần bút tiên, trả lời luôn cho mày, rõ ràng, đáp án chính là tao”

Tần Thập Ngũ xù lông nói “Không tính! Làm lại!”

Một cái tay khác của Tần Sơ đặt ở dưới chăn, cùng Lộ Đồng phân cao thấp.

Lộ Đồng giật mãi không giật ra được, ngược lại còn gây ra tiếng động lớn.

Tần Thập Ngũ nghiêng đầu qua hỏi “Sao vậy?”

Tần Sơ “Không có gì, vuốt mèo thôi”

Kỷ Nhượng “Trong phòng mày có nuôi mèo à? Khoa quốc tế thoải mái vậy, ở khoa phổ thông đừng nói tới nuôi mèo, nuôi gà cũng bị bắt đem đi. Sáng hôm sau có thể thấy nó được thủy táng ở căntin”

Tần Thập Ngũ “Thủy táng?”

Kỷ Nhượng “Là luộc lên đó”

(Thủy táng: nhái theo chữ hỏa táng)

Con mèo mà Tần Sơ nói quả thực rất nghịch ngợm, không chịu nằm yên trên giường.

Tay hắn bị bấm mấy cái, trên tay phỏng chừng xuất hiện tới bốn, năm vết mèo cào.

Một cái tay khác của Tần Sơ đặt ở trên cái đĩa, cả cái bàn đột nhiên khẽ rung lên.

Tần Thập Ngũ trợn mắt há hốc mồm nhìn cái bàn “Không phải chứ…. thực sự có đĩa tiên sao!”

Cậu vội vàng nhìn sang Tần Sơ….. con trai ở độ tuổi này vẫn còn chưa trưởng thành, gặp phải chuyện tự bản thân không giải quyết được thì theo bản năng sẽ tìm tới ba ruột mình nhờ giúp đỡ.

Đáng tiếc là, bây giờ Tần Thập Ngũ đang xuyên không trở về mười sáu năm trước, ông ba ruột này của cậu còn không đáng tin cậy bằng bản thân cậu.

Thân thể Tần Sơ rung lắc bất thường.

Hóa ra, mặt bàn bị rung là do hắn làm ra.

Tần Thập Ngũ “=.=’ Ba run cái gì?”

Tần Sơ “Không nhìn thấy sao, đĩa tiên hiển linh.”

Lộ Đồng đang ở trong chăn điên cuồng vung cánh tay muốn thoát khỏi Tần Sơ.

Động tác của anh truyền ra bên ngoài. Hai người ở dưới chăn âm ngầm phân cao thấp dẫn đến cái bàn cũng bị rung lên.

Tần Thập Ngũ “Đĩa tiên hiển linh? Đĩa tiên hiển linh với ba rồi! Nói cho con biết đi, đĩa tiên hiển linh nói gì với ba vậy?”

Tần Sơ phỉ nhổ nói “Nói mày câm miệng lại”

Kỷ Nhượng với Hổ Tứ liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhau đưa ánh mắt nhìn sang Tần Sơ.

Tần Sơ “Sao nào?”

Hai người lập tức lắc đầu lia lịa.

Ở trong chăn, cuối cùng Lộ Đồng cũng giật tay ra khỏi Tần Sơ, anh cắn một phát lên mu bàn tay Tần Sơ, mu bàn tay của Tần Sơ mắc bẫy liền xuất hiện một cái dấu răng, hắn hít mạnh một cái, đột ngột rút cái tay ra.

Ba người trên bàn:……..

Dấu răng trên mu bàn tay Tần Sơ vô cùng rõ ràng, Tần Thập Ngũ chỉ vào hắn “Cái này là đĩa tiên cắn hả?”

Tần Sơ mặt không đổi sắc “Mèo cắn”

Tần Thập Ngũ: Ha ha, răng mèo nhà ba ngộ ghê hén.

Lộ Đồng ở trên giường không giả bộ ngủ nổi nữa, lẳng lặng ngồi dậy.

Dưới ánh sáng leo lét của ngọn nến, Kỷ Nhượng nhìn thấy khuôn mặt của Lộ Đồng khi rời giường tràn đầy giận dữ.

Kỷ Nhượng nuốt nuốt nước bọt “Ê…..Lộ Đồng dậy rồi kìa”

Hai mắt Tần Thập Ngũ sáng lên, cậu đẩy Tần sơ ra để mình ngồi gần Lộ Đồng hơn một chút “Lộ Đồng! Dậy đúng lúc lắm, chúng ta chơi đĩa tiên đi”

Đuôi mắt Lộ Đồng quét qua tờ giấy trắng, toàn thân đều kháng cự trò chơi tâm linh này. Có điều, nói ra khiến anh thấy xấu hổ lắm, dù sao thì sợ ma cũng không phải là chuyện đáng để khoe ra.

Tần Sơ bị anh cắn cho một phát, trong lòng vẫn còn bực bội, châm chọc mỉa mai nói “Không phải anh cũng bị mất đồ sao? Hay là hỏi thử xem.”

Lộ Đồng lạnh nhạt nói “Tôi bị mất đồ sẽ đi hỏi cảnh sát chứ không phải ở đây hỏi đĩa tiên”

Ở bên ngoài cửa sổ, một cơn gió lạnh thổi vào, ánh lửa từ ngọn nến bị thổi vào làm cho lung lay hai cái.

Tóc gáy phía sau Kỷ Nhượng dựng đứng hết cả lên, trong phòng, bỗng nhiên truyền đến một âm thanh quỷ dị.

Tần Thập Ngũ sửng sốt một chút “Ai đó?”

Tất cả mọi người đều đang ngồi ở trước bàn, còn âm thanh lại phát ra từ tủ quần áo bên kia.

Trong nháy mắt Lộ Đồng cũng nghe thấy âm thanh này, toàn thân anh đều cứng đờ.

Kỷ Nhượng lau mồ hôi “Không phải chứ, Tần Sơ, ký túc xá của các cậu đúng là bị ma ám rồi”

Trước nay Tần Sơ vốn không tin không sợ vào mấy chuyện thánh thần ma quỷ, chỉ vào đĩa tiên nói “Bọn mày bày mấy cái thứ này ra không phải để bắt ma sao”

Kỷ Nhượng “Thì thế, cơ mà…….”

Thật ra bày mấy thứ này ra chỉ đơn giản là kiếm chút kích thích thôi.

Tình hình thực ra là thế này, Tần Thập Ngũ hoàn toàn là tìm cớ để tới gặp Lộ Đồng thôi, bởi cậu nghĩ tới nghĩ lui không nghĩ ra được cách nào khác. Cái tên gia hỏa Tần Sơ này là đồ biến thái dục vọng chiếm hữu dữ dội, con mẹ nó không cho cậu được gặp Lộ Đồng, đáng ghét chết đi được. Đúng lúc Kỷ Nhượng đi sang khoa quốc tế chơi, bị Tần Thập Ngũ tóm được. Trên vai cậu ta còn đang gánh vác một nhiệm vụ cao cả mà một đám chị em cưỡng ép giao cho…. đó là sau đại hội thể thao, hẹn Tần Sơ ra ngoài cho bọn họ. Hai người đúng lúc đó lại bắt được Hổ Tứ đang lượn ở lầu 10 khoa quốc tế, cả ba người mục đích khác nhau lại cùng nhau kéo tới phòng ký túc xá của Tần Sơ.

Chuyện lầu 12 tòa nhà khoa quốc tế bị ma ám thời gian gần đây đã lan truyền ồn ào, bất kể là nam sinh hay nữ sinh, ít nhiều gì cũng bị mất đồ.

Ngay từ đầu Tần Thập Ngũ vốn không thèm quan tâm tới chuyện đó, mãi tới khi vừa nãy nghe thấy Lộ Đồng cũng bị mất đồ, cậu mới nghiêng đầu hỏi.

“Anh bị mất gì á?”

Lộ Đồng bình thản nói “Không phải thứ quan trọng, mất thì mất”

Dĩ nhiên anh không thể nào công bố lai lịch của bức thư tình kia ra được.

Kỷ Nhượng nói “Anh cũng bị mất đồ? Em nghe nói tòa nhà khoa quốc tế có nhiều người bị mất đồ lắm, mà đồ bị mất cũng không có giá trị gì lớn, toàn là mấy thứ linh tinh như đồng hồ, vòng cổ thôi”

Tần Thập Ngũ nhìn đĩa tiên trong tay, đề nghị nói “Em biết rồi! Lộ Đồng, hay là anh thử hỏi đĩa tiên xem sao!”

Lộ Đồng “…….Không được”

Tha cho anh đi.

Mấy thứ đồ tâm linh quỷ quái này, thực sự là thiên địch của anh đó.

Tần Sơ cười ha hả “Anh sợ à?”

Lộ Đồng nói “Ai sợ”

Tần Sơ “Không sợ sao anh ngồi xa thế?”

Lộ Đồng “Không muốn ngồi gần với cậu được chưa.”

Anh cắn môi ngồi xuống bên cạnh cái bàn.

Tần Thập Ngũ hưng phấn nói “Lại đây lại đây, hỏi một lần nữa. Mấy câu hỏi lúc nãy không tính, bây giờ có Lộ Đồng tới, hỏi đàng hoàng này. Hỏi xem có ma thật không!”

Hổ Tứ “Mới vô đã kích thích như thế? Lỡ hỏi ra có ma thì phải làm sao?”

Lộ Đồng cảm thấy da gà trên đùi mình bắt đầu đứng xếp hàng khiêu vũ.

Tần Thập Ngũ nói “Một khi đã máu thì đừng hỏi bố cháu là ai”

Ý không ở lời nói, sau khi ho khan một tiếng, đột nhiên nhanh trí hỏi “Mọi người có ai sợ không?”

Không ai trả lời cậu.

Hiệu quả mà Tần Thập Ngũ muốn chính là như vậy, cậu dùng sức dán vào người Lộ Đồng, nhỏ bé đáng thương bất lực nói “Em sợ!”

Lộ Đồng:……..

Vị trí chỗ ngồi của anh vừa vặn kẹp ở giữa Tần Thập Ngũ và Tần Sơ, không xa không gần, cách hai người bọn họ một khoảng vừa đủ.

Tần Thập Ngũ vì muốn bám dính lấy anh mà mặt mũi cũng không cần, thay đổi tác phong ngông cuồng lúc nãy, trong nháy mắt trở thành “chú chim nhỏ nép vào người”. Một tay để lên bàn, một tay khác vô cùng đáng thương bám lấy anh.

Tần Sơ bất động thanh sắc nhìn cái móng vuốt cún của Tần Thập Ngũ đặt lên đùi Lộ Đồng, lập tức bắt lấy cái tay của Tần Thập Ngũ “Sợ như thế thì bám vào tao đây này”

Tần Thập Ngũ: = 口 =!

Lộ Đồng cúi đầu nhìn thấy Tần Sơ với Tần Thập Ngũ nắm siết tay nhau, cạn lời nói “Cảm phiền hai vị, nếu muốn dắt tay nhau có thể ra chỗ khác được không? Đừng để ở trên đùi tôi”

Tần Sơ ngoài cười nhưng trong không cười nói “Tôi cũng sợ ma”

Trong phòng bỗng nhiên lại truyền đến âm thanh quỷ dị.

Lần này còn rõ ràng hơn cả lúc nãy, ngay cả Lộ Đồng cũng nghe thấy.

Tần Thập Ngũ tò mò trong bóng tối liếc mắt nhìn qua.

Lộ Đồng bỗng nhiên túm lấy cánh tay Tần Sơ.

Tần Sơ nhìn anh một cái, ánh sáng ngọn nến không chiếu rõ ra sắc mặt của Lộ Đồng, chỉ dựa vào mức độ dùng sức của anh để bám vào cánh tay hắn, có thể thấy là anh thực sự sợ hãi.

Tần Thập Ngũ không lấy ngọn nến trên bàn lên mà trực tiếp mở cái đèn pin trên tay, nói “Hình như trong phòng các anh có cái gì đó”

Lộ Đồng giật mình một cái.

Kỷ Nhượng với Hổ Tứ hai chân đều run lên lẩy bẩy “Không phải chứ…..”

Có ma thật sao?

Tần Thập Ngũ mở tủ quần áo ra “Hình như tiếng động phát ra từ chỗ này”

Kết quả, vừa mới mở tủ quần áo ra, trong ngăn tủ lại không có động tĩnh gì, mà ở phía tủ giày lại xuất hiện tiếng đồ vật bị đổ lộn xộn.

Tần Sơ nhíu mày, cảm thấy có chút hứng thú, từ trên giường đứng lên đi về phía cửa.

Lộ Đồng đang bám lấy cánh tay hắn: ………

Tần Sơ không thể nhúc nhích được, hắn quay đầu lại nhìn Lộ Đồng.

Lộ Đồng không tự nhiên buông tay ra.

“Tần Thập Ngũ” Tần Sơ bỗng nhiên lên tiếng.

Tần Thập Ngũ được di truyền một chút tính cách của Lộ Đồng, có đôi khi giống như một con mèo nhỏ, tràn ngập lòng hiếu kỳ đối với những thứ lạ lẫm, giờ phút này đang dùng móng mèo lay lay cửa tủ giày.

Nghe thấy Tần Sơ gọi mình, cậu phản xạ có điều kiện trả lời “Gọi con chi vậy?”

Tần Sơ nói “Lăn lại đây xem nào”

Tần Thập Ngũ ngoan ngoãn quay trở lại đứng ở mép giường. Tần Sơ nói “Mày ở trong phòng với Lộ Đồng đi, tao ra ngoài xem một lát”

Tần Thập Ngũ vừa nghe liền cảm thấy không vui.

Cậu cũng muốn đi theo Tần Sơ ra ngoài tiếp thu kiến thức kỳ quái về con “ma” trong truyền thuyết này, giọng sữa mè nheo “Con cũng muốn đi….”

Tần Sơ hỏi “Mày không muốn ở chung với Lộ Đồng sao?”

Cơ hội hiếm có, Tần Thập Ngũ nhìn Lộ Đồng, trong nháy mắt thay đổi ý định “Con nghĩ kỹ rồi, đội ngũ hậu cần vẫn cần có sự bảo vệ của con thế nên, con không đi”

Tần Sơ nói “Mười phút sau tao quay lại”

Kỷ Nhượng với Hổ Tứ ở ngoài cửa chờ hắn, bên ngoài hành lang tối đen như mực, hai người nhìn Tần Sơ “Đi thiệt hả?”

Tần Sơ “Sao lại không đi. Đi để xem thử xem ai ở khoa quốc tế giả thần gia quỷ”

Hổ Tử đưa mắt nhìn vào trong phòng “Sao thằng nhóc Tần Thập Ngũ kia không đi theo vậy, không phải nó thích hóng chuyện náo nhiệt lắm sao?”

Tần Sơ “Nó sợ ma”

Hổ Tứ nhớ lại lúc nãy Tần Thập Ngũ đã chơi kích thích như thế nào, hăng hái gọi ma như thế nào, thật sự không thể kết hợp cái bản mặt của cậu ta với hai chữ ‘sợ ma’ lại được.

Kỷ Nhượng mở miệng nói “Vậy Lộ Đồng đâu? Anh ấy cũng không đi hả?”

Tần Sơ “Mày đang đọc mười vạn câu hỏi vì sao à? Hỏi lắm thế”

Hai người lập tức ngậm miệng lại.

Trong ký túc xá chỉ còn lại hai người Tần Thập Ngũ với Lộ Đồng.

Cúp điện thực sự rất bất tiện, tuy rằng có đèn cầy với đèn pin, nhưng vẫn không thể chiếu sáng toàn bộ phòng ký túc xá.

Gần như cả người Lộ Đồng đều chìm trong bóng tối, Tần Thập Ngũ chống tay trên bàn vui vẻ chăm chú nhìn Lộ Đồng.

Vốn dĩ trong lòng Lộ Đồng vẫn còn hơi sợ, kết quả bị thằng nhóc Tần Thập Ngũ này cứ nhìn anh chằm chằm không chớp mắt cả buổi như thế, khiến anh bắt đầu cảm thấy bó tay “Cậu làm gì cứ nhìn tôi hoài thế?”

Nếu không phải vì ánh mắt Tần Thập Ngũ nhìn chằm chằm vào anh quá đỗi thuần khiết, sợ rằng Lộ Đồng đã thật sự nghĩ rằng Tần Thập Ngũ có ý đối với anh.

Anh biết thằng nhóc Tần Thập Ngũ này có hơi dính người.

Tuổi của cậu ta chẳng nhỏ hơn anh là bao, nếu đổi lại là một người khác cùng tuổi này mà nhìn anh như vậy, kẻ đó chắc chắn đã sớm bị Lộ Đồng xách cổ quăng ra ngoài rồi.

Khi Tần Thập Ngũ nhìn anh, ánh mắt kia không trộn lẫn bất kỳ thứ tình cảm ái mộ nào. Mà chỉ đơn thuần là nhìn với sự vui sướng thôi. Nói thật thì có đôi khi Lộ Đồng không thể hiểu nổi, có sợi dây thần kinh nào của Tần Thập Ngũ bị nối sai nữa, quá mức nhiệt tình đối với anh.

Tần Thập Ngũ nói “Em…. em bảo vệ anh!”

Lộ Đồng phì cười một tiếng.

Tần Thập Ngũ cảm giác chân tình của mình đã bị sỉ nhục!

“Anh không tin là em bảo vệ được anh hả?”

Lộ Đồng “Nam nhi đại trượng phu như tôi cần cậu bảo vệ sao.”

Tần Thập Ngũ lẩm bà lẩm bẩm một lúc, Lộ Đồng không nghe rõ cậu nói cái gì, nhưng cảm thấy tình trạng này cứ kỳ cục sao đấy.

Tần Thập Ngũ ở lại là do Tần Sơ bảo.

Nếu cậu ta không nói mấy câu như “bảo vệ”, “không bảo vệ” còn đỡ, vừa mới nói ra làm cho anh thấy có hơi xấu hổ.

………….Tình hình phát triển kỳ quái kiểu gì ấy, giống như là ba người một nhà. Mà nhân vật của anh là gì? Là người mẹ sao?

Lộ Đồng toàn thân nổi hết da gà.

Tần Thập Ngũ nằm xuống trên bàn ngáp một cái.

Lộ Đồng nhanh chóng quẳng đi cái suy nghĩ khủng bố không thực tế trong đầu mình đi, đưa mắt nhìn điện thoại, đã gần 11 giờ rồi.

Thời gian học hành và nghỉ ngơi của Tần Thập Ngũ cũng khá đều đặn, tuy rằng trước khi cậu xuyên qua cũng là một giáo bá, nhưng vì muốn tăng chiều cao nên mỗi buổi tối đều kiên trì uống một ly sữa bò, chưa bao giờ thức đêm bữa bãi. Cậu mang theo thói quen này tới đây, cũng giống như lúc trước, Tần Thập Ngũ mới vừa mới uống xong một ly sữa bò lớn, sữa bò khiến cho người ta dễ ngủ, cơn buồn ngủ của Tần Thập Ngũ liền ập đến.

Cậu ngoan ngoãn chống cằm ở trước bàn ngủ gà ngủ gật.

Lộ Đồng nhìn một lúc, thở dài nghĩ thầm: Tôi cũng mắc nợ cậu luôn à?

“Tần Thập Ngũ” Anh lên tiếng “Buồn ngủ thì về phòng ngủ đi”

Tần Thập Ngũ lên dây cót tinh thần “Em tỉnh mà!”

Giây tiếp theo, cậu liền nhắm mắt lại mất đi ý thức, sau đó lại cố gắng trừng lớn hai mắt.

Lộ Đồng bị dáng vẻ khôi hài này của cậu chọc cho buồn cười “Bỏ đi, cậu lên giường ngủ đi”

Tần Thập Ngũ kiên trì nói “Em thật sự không có buồn ngủ mà!”

Lộ Đồng nói “Được, cậu không buồn ngủ. Vậy cậu có muốn nằm xuống một chút không? Đợi Tần Sơ về rồi thì bảo hắn đưa cậu về phòng”

Khoa quốc tế quản lý không quá nghiêm ngặt, nếu không thì Tần Thập Ngũ cũng không thể mò tới được ký túc xá của Alpha.

Lộ Đồng kéo cậu lên giường, Tần Thập Ngũ đang mặc bộ đồ ngủ gấu con, ngoan ngoãn nằm lên trên giường. Lộ Đồng ngồi ở mép giường, đặt ngọn nến ở trên bàn, lúc nhìn thấy tờ giấy với những con chữ viết bằng bút tiên xiêu xiêu vẹo vẹo, Lộ Đồng ngưng lại một chút, bình tĩnh liếc mắt nhìn chữ phía trên.

Tần Thập Ngũ vô tư không phát hiện ra, cậu đang nằm ở trên giường của Lộ Đồng, hương vị thơm ngọt vô cùng dễ ngửi vây quanh cậu.

Hương vị này cậu rất quen thuộc, mười sáu năm sau, trên người Lộ Đồng chính là mùi hương này.

Chỉ là mười sáu năm sau, Lộ Đồng rất hiếm khi có thời gian ngồi bên cạnh giường canh cậu ngủ như vậy.

Có lẽ là vì bầu không khí quá yên tĩnh, Tần Thập Ngũ nhìn Lộ Đồng đang được ánh sáng từ ngọn nến phủ lên một tầng sáng ấm áp, bỗng nhiên mở miệng “Lộ Đồng, sau này anh kết hôn rồi, có muốn có con không?”

Lộ Đồng liếc mắt nhìn cậu “Mau ngủ đi, hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Hai tay Tần Thập Ngũ kéo kéo cái chăn, chỉ lộ ra nửa khuôn mặt nhìn chằm chằm Lộ Đồng, do dự thật lâu, cậu mới nhút nhát sợ sệt mở miệng “Có phải anh không thích con nít không?”

Những lời này, cậu đã nghĩ suốt mười năm, cuối cùng cũng hỏi ra.

Trên thế giới có một loại người như vậy, trời sinh đã không thích con nít rồi.

Tần Thập Ngũ hoài nghi Lộ Đồng cũng thuộc loại người như vậy, nếu không, cậu thật sự không thể nghĩ ra được, cậu lớn lên không phải là hình dạng sứt sẹo xấu xí gì, tại sao Lộ Đồng lại không thích cậu chứ.

Cô nhỏ Khúc Mộ Dao của cậu nói là không có chuyện như thế đâu, Lộ Đồng ít khi ở bên cậu chỉ vì công việc quá bận rộn mà thôi. Anh ấy là đại minh tinh, là diễn viên, là nhân vật của công chúng. Còn Tần Sơ cũng xem như là một nửa nhân vật của công chúng rồi, rất nhiều người theo dõi hai vợ chồng họ, không dẫn cậu ra ngoài chỉ vì muốn bảo vệ cậu mà thôi.

Nói đi nói lại rất nhiều, trước nay Tần Thập Ngũ đều không để tâm.

Bận rộn đến thế sao?

Ngay cả thời gian dỗ cậu ngủ cũng không có à.

Tần Thập Ngũ thật sự rất sợ Lộ Đồng không thích con nít.

Trong mười mấy năm cuộc sống ngắn ngủi của cậu, ít nhất có một nửa thời gian cậu đã tự hỏi về vấn đề triết học này.

Hơn nữa, Tần Thập Ngũ càng nghĩ càng cảm thấy có lý. Tần Sơ là bốn đời đơn truyền của Tần gia, toàn bộ gia tộc chỉ có một cái mầm độc đinh là hắn, chuyện nối dõi tông đường gần như là chuyện quan trọng cần thiết nhất hắn phải thực hiện trong đời. Lộ Đồng trở thành vợ của hắn, dưới áp lực của cả gia tộc, cả hai bắt buộc phải có một đứa con là chuyện bình thường.

Hắn chỉ cần có một đứa con để hoàn thành nhiệm vụ thôi, không cần phải yêu thương nó.

Mà đứa bé xui xẻo đó là ai, còn không phải là Tần Thập Ngũ cậu sao!

Nghĩ đến đây, cái miệng Tần Thập Ngũ mím lại, cậu nhịn không được kéo cái chăn cao lên một chút, đáng thương oan ức nhìn Lộ Đồng.

Lộ Đồng không ngờ tới Tần Thập Ngũ lại nói đến chủ đề này.

Anh vốn tưởng rằng, dựa theo tính cách của Tần Thập Ngũ thì có nói chuyện phiếm cũng sẽ toàn là tâm sự chuyện về mấy đứa con gái, về các loại trò chơi, linh tinh.

Không nghĩ lại nói về chủ đề đạo đức gia đình, khiến cho anh không phòng bị mà kinh ngạc một chút.

“Cậu hỏi chuyện này làm gì?” Lộ Đồng thay cậu kéo lại góc chăn.

Cọng tóc ăng ten trên đầu Tần Thập Ngũ héo rũ xuống “Anh thật sự không thích con nít hả?”

Lộ Đồng “Không có”

Cọng tóc ăng ten của Tần Thập Ngũ lại vểnh lên “Không có? Không có ý là thích sao?”

……….Mà cũng có nghĩa là không thích.

Chủ yếu là ở độ tuổi này của Lộ Đồng, bản thân anh cũng là một đứa trẻ con, làm sao anh có thể trả lời một câu hỏi có độ khó cao như vậy.

Còn khó hiểu hơn cả đề vật lý đại học nữa.

Tần Thập Ngũ có được đáp án, trong lòng tạm thời thả xuống được tảng đá lớn, nhìn về phía Lộ Đồng, nói thầm “Mình lớn từng này rồi mà mẹ mình trước nay chưa từng canh mình ngủ”

Lộ Đồng cầm một quyển sách lên xem, nghiêng đầu hỏi cậu “Cậu nói gì vậy?”

Tần Thập Ngũ lắc đầu nguầy nguậy “Không có gì” Cậu tạm ngưng một chút, đột nhiên hỏi “Lộ Đồng, anh có tin trên đời này có ma không?”

Phía sau lưng Lộ Đồng cứng đờ “Tôi tin vào khoa học phát triển”

Tần Thập Ngũ thở dài “Haizz, trước kia em cũng vậy, trước kia em theo chủ nghĩa vô thần”

Lộ Đồng “Bây giờ không còn sao?”

Tần Thập Ngũ lắc đầu “Không phải, về sau em sẽ không bao giờ chế nhạo mấy bộ phim xuyên không nữa”

Cậu ngáp một cái.

Lộ Đồng chăm chú nhìn cậu, cảm thấy Tần Thập Ngũ nói chuyện thật khó hiểu.

Mặc dù cậu nhóc này nói chuyện luôn rất khó hiểu, nhưng Lộ Đồng trời sinh khá nhạy cảm, hơn nữa trực giác cũng tương đối chuẩn xác.

Cảm giác bất định mà Tần Thập Ngũ mang đến cho anh quá mạnh, khiến cho cảm giác nghi ngờ trong anh càng ngày càng nhiều hơn.

Tuy nhiên anh cảm thấy sự suy đoán của bản thân đúng là nằm mơ giữa ban ngày, lời nói vô căn cứ, chẳng khác gì đang nói về một sự kiện siêu nhiên cả. Nhưng dù sao suy đoán cũng là suy đoán, Lộ Đồng học giỏi nhất là môn Vật lý, kiên quyết không tin tưởng vào những chuyện vô lý như “trọng sinh”, hay “xuyên không”.

Lộ Đồng lắc lắc đầu, cho rằng bản thân đã nghĩ quá nhiều.

Tần Thập Ngũ hai mắt chờ mong nhìn anh “Anh kể chuyện cổ tích cho em nghe được không?”

Lộ Đồng “…….Cậu là công chúa à?”

Tần Thập Ngũ tỏ ra đáng thương “Ba mẹ em trước giờ chưa từng kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ”

Lộ Đồng “Dĩ nhiên, cha mẹ tôi cũng thế”

Tần Thập Ngũ hăng hái nói “Vậy anh kể cho em nghe đi, rồi em kể lại cho anh nghe!”

Lộ Đồng “Cậu đủ chưa vậy?”

Tần Thập Ngũ “Anh kể một chút đi mà! Dù sao thì anh cũng đang đọc sách, em ngoan lắm, anh kể một chút là em ngủ liền, em ngủ rồi sẽ không làm phiền anh nữa!”

Lộ Đồng bị cậu nhõng nhẽo năn nỉ, không còn cách nào khác, đành phải đặt quyển sách xuống.

Trong phòng anh không có nhiều sách truyện, đa số đều là sách nâng cao và tài liệu ôn thi, tìm hết cả buổi cũng chỉ có mỗi quyển “Hoàng tử bé” trên bàn kia miễn cưỡng xem như là truyện cổ tích.

Lộ Đồng lật vài tờ, thấp giọng nói.

“Đương nhiên rồi, con cáo nói, bây giờ tôi với cậu chẳng qua cũng chỉ là mấy đứa trẻ, chẳng khác gì so với những đứa trẻ khác. Tôi không cần cậu, mà cậu cũng không cần tôi….Nếu cậu thuần hóa được tôi, chúng ta sẽ cần có nhau, đối với tôi mà nói, cậu là độc nhất vô nhị trên thế gian này…..”

“Em cũng giống như hàng trăm những đứa trẻ khác sao?” Cậu mở miệng hỏi.

Lộ Đồng dùng thanh âm lạnh nhạt như bình thường nói “Không giống, cậu có tiền đồ hơn những người khác nhiều, người đứa trẻ khác ít ai biết trèo tường, đánh nhau, còn làm bài thi cộng lại không đạt 200 điểm như cậu lắm.”

Tần Thập Ngũ lại hỏi “Vậy anh cũng không cần em sao?”

Mười sáu năm sau, Lộ Đồng giống như thật sự không cần cậu.

Tần Thập Ngũ đối với anh mà nói, có lẽ cũng như hàng trăm, hàng triệu những đứa trẻ khác trên thế gian này, chẳng có gì khác biệt cả. Cho dù có là con của anh, cũng chẳng được anh bầu bạn nhiều hơn một chút.

Tần Thập Ngũ thầm nghĩ: Mẹ không cần con, nhưng con cần mẹ lắm.

Lộ Đồng “Tôi cần cậu làm gì? Rước thêm về phiền phức về cho mình à?”

Tần Thập Ngũ nhắm mắt lại, bỗng nhiên mở miệng nói “Lúc nãy, câu cuối cùng anh kể ấy, anh nói nhỏ quá em nghe không rõ”

Hàng mi anh hơi rung động.

Lộ Đồng không nhận ra ý tứ trong câu nói của cậu, dưới ngọn nến, thanh âm của anh cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều, hòa lẫn tiếng mưa rơi, rào rào rơi vào bên tai Tần Thập Ngũ “Đối với tôi mà nói, cậu là độc nhất vô nhị trên thế gian này….”

Tần Thập Ngũ đọc thầm trong đầu câu nói này liên tục mấy lần, cậu buồn bã thầm nghĩ: Đối với con mà nói, trên thế gian này, mẹ cũng là độc nhất vô nhị.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa trút ào ào, đập vào trên kính cửa sổ.

Lúc Tần Sơ và bọn Kỷ Nhượng quay về, bên ngoài cơn mưa lớn vẫn chưa ngừng lại.

Kỷ Nhượng ở hành lang cạn lời nói “Bọn học sinh khoa quốc tế bị gì vậy? Nuôi chim trong phòng luôn?”

Hổ Tứ chỉ mấy vết mổ trên mặt, hiển nhiên là vết thương lúc đi bắt chim bị nó mổ vào “Móa, tao bị nó mổ cho suýt mù con mẹ nó mắt, con chim này chắc nhập khẩu từ Nga quá.”

(Jian: Nghe bảo ở hành tinh Nga thì con gấu chỉ là con thỏ, nên ngược lại chắc khịa con chim là con đà điểu quá =)))))))

Hóa ra, lúc nãy sau khi ba người đi ra ngoài thăm dò một lúc cũng không bắt được cái quỷ gì cả, ngược lại bắt được một con chim ở hành lang.

Xem chủng loại thì hẳn là một con vẹt mào vàng lông trắng lớn, không biết ai nuôi trong ký túc xá, lúc Tần Sơ tìm được con vẹt này, trong miệng nó còn ngậm một cái hoa tai….. tất cả những đồ vật bị mất tích trong ký túc xá thời gian gần đây đều được tìm thấy trong ổ của nó, chân tướng của sự kiện ma ám, thủ phạm lại chính là con vẹt thích tha đồ của người ta về này.

Vẹt mào vàng Wikipedia ting Việt

(Vẹt mào vàng)

Con vẹt này đã trộm không ít đồ, bao gồm cả bức thư tình kia của Lộ Đồng.

Giờ phút này đã nằm ở trong tay Tần Sơ, hắn đăm chiêu mở cái bức thư tình kia ra, nhìn sơ nội dung bên trong, chữ viết xấu như gà bới không đọc ra được gì, lướt nhìn thấy mấy chữ ở dưới “Iêu xương, Tần Sơ”

……….Nhiêu đây cũng đủ để gây nên một trận động đất trước mắt hắn.

Tần Sơ không nhớ rõ mình viết cho Lộ Đồng một bức thư tình như vẽ bùa đuổi ma thế hồi nào, hơn nữa, nếu có viết…. cũng là Lộ Đồng phải viết cho hắn chứ, một người cao quý như hắn sao có thể hạ thấp mình đi viết thư tình cho người có địa vị thấp hơn chứ? Quá không phù hợp với thiết lập nhân vật Bking của hắn.

Kỷ Nhượng vuốt tóc lên “Sao giờ vẫn chưa có điện trời?”

Cậu ta đẩy cửa phòng ra “Tần Sơ, phòng mày có nước không, xin miếng, chết khát tới nơi rồi”

Mới vừa mở cửa ra, bên trong yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Thanh âm của Kỷ Nhượng đột nhiên im bặt.

Tần Sơ liếc nhìn Kỷ Nhượng, sắc mặt đối phương vô cùng kỳ quái.

Hắn đi về phía trước hai bước, thấy Tần Thập Ngũ đang ngủ ngon lành trên giường của Lộ Đồng.

Lúc Tần Thập Ngũ say ngủ, tuy gương mặt thì không giống với Tần Sơ, nhưng cái nết ngủ thì cực kỳ giống, ngoan ngoãn, không lộn xộn, xem ra đã ngủ rất lâu rồi.

Lộ Đồng dựa vào trên giường, trên tay còn cầm một quyển sách, dĩ nhiên là đã dỗ người kia ngủ, hai người dựa đầu vào nhau, giống hệt như hai con mèo nhỏ.

“Lạy năm ông lục tổ….” Kỷ Nhượng nín thở cảm thán một câu.

Hổ Tứ đi vào sau cũng bị cảnh tượng trước mắt này làm cho chấn động.

Đáng lý ra khi nhìn thấy cô A quả O ngủ chung giường với nhau sẽ gợi lên cho người ta những suy nghĩ bậy bạ….. thế nhưng điều đáng sợ ở đây chính là, khi nhìn thấy Lộ Đồng ngủ chung giường với Tần Thập Ngũ, một A một O, lại không hề thấy có cái gì đó không ổn, ngược lại còn khiến cho họ cảm thấy hơi thở của một mẹ hiền vợ đảm!

Mẹ hiền vợ đảm?!

Trong đầu Hổ Tứ và Kỷ Nhượng cùng lúc nhảy lên bốn chữ to đùng này.

……..Gặp ma rồi, đóa hoa cao lãnh mặt lạnh như băng Lộ Đồng, sao có thể liên quan tới bốn chữ ‘Mẹ hiền vợ đảm’ kia được chứ!

Tuy rằng thằng nhóc Tần Thập Ngũ tính tình có đôi khi đúng là trẻ con thật, điều này thì mấy anh em chơi với cậu ta đều biết…. nhiều khi đám bọn họ cũng không nhịn được muốn xoa đầu Tần Thập Ngũ, thế nhưng ngại với Tần Sơ mà mọi người không dám thể hiện quá rõ ràng….

Với cả, nếu Lộ Đồng là mẹ hiền của thằng nhóc Tần Thập Ngũ này, vậy ai sẽ là ba của nó chứ?!

Đột nhiên, biểu cảm của hai người đều cứng đơ lại.

Tẩn Sơ ngẩng đầu, mặt không cảm xúc hỏi “Bọn mày nhìn tao làm gì?”

Kỷ Nhượng lắp bắp nói “Tao…. tự nhiên tao nhớ ra tao có việc phải về phòng ngay! Tao đi trước đây!

Cậu ta nhanh chóng chạy biến đi, Tần Sơ hỏi “Không phải mày mới đòi uống nước sao?”

Vừa mới quay đầu, Hổ Tứ cũng lên tiếng nói “Tao cũng thế! Mẹ tao tới thăm tao, tao cũng phải đi đây!”

Tần Sơ “Mẹ mày tới giờ thiêng ghê, đêm hôm khuya khoắt cũng tới thăm mày?”

Đáng tiếc, không chờ nghe hắn nói xong thì Hổ Tứ đã biến mất không thấy tăm hơi.

Hai người ở trên hành lang co giò chạy như điên, cố gắng ném đi hình ảnh Lộ Đồng dựa đầu vào trên giường ngủ gục.

Shock tận óc….

Lộ Đồng luôn khiến cho người ta có cảm giác quá khó tiếp cận, không hổ với cái danh băng sơn mỹ nhân.

Nhìn dáng vẻ lúc nãy của anh ta, thật sự bị shock nặng chẳng khác gì một cậu nam sinh nhỏ đang tuổi dậy thì vô tình trông thấy giáo viên tiếng Anh nổi tiếng nghiêm khắc của mình đang hôn môi với bạn trai!

Một người lạnh lùng như vậy…….. cũng có thể lộ ra vẻ mặt giống như chú mèo nhỏ, giống như một con mèo hoang nhỏ được người ta thuần hóa, lộ ra cái bụng mềm mại ở trước mặt chủ nhân.

Sự tương phản quá lớn khiến người ta kinh ngạc tới nỗi máu dồn lên não.

Hổ Tứ cùng với Kỷ Nhượng chạy đến bên ngoài thang máy, thở hổn hển như trâu, nhìn chằm chằm vào đối phương.

“Đù! Mày đỏ mặt cái gì?!” Kỷ Nhượng bỗng nhiên lớn tiếng chỉ vào mặt người kia.

Mặt Hổ Tứ đỏ gay “Mọe nó tao chạy mệt quá nên mặt mới đỏ lên! Còn mày đỏ mặt cái gì?!”

Mặt Kỷ Nhượng cũng đỏ bừng chẳng kém “Tao…. tao cũng chạy mệt quá nên mặt mới đỏ!”

Hai người ôm mặt, nhất thời không nói gì cả.

Một hồi lâu, Hổ Tứ bỗng nhiên mở miệng “Mày bỏ chạy chi vậy?”

Hắn bắt đầu thấy hơi hối hận: Gặp cảnh hiếm có như vậy mà bỏ chạy không phải quá lợi cho thằng Tần Sơ sao?

Lộ Đồng hiện tại không hề phòng bị, dáng vẻ vừa mềm vừa ngoan, tất cả đều rơi vào trong mắt Tần Sơ.

Hắn yên lặng đứng ở mép giường nhìn một chút, sau đó mới cúi người, ôm lấy Lộ Đồng bế ngang lên…. người kia quả thực đã rất mệt mỏi, động tĩnh lớn như vậy mà anh cũng không tỉnh giấc.

Tần Sơ ôm anh đặt lên giường, một lần nữa đắp chăn lên cho anh.

Tần Thập Ngũ nằm ngủ bên cạnh Lộ Đồng.

Thu xếp xong mọi thứ, Tần Sơ mới trở lại giường ngủ của mình.

Nhắm mắt lại được tầm nửa tiếng, bỗng nhiên hắn bật dậy khỏi giường.

“Không được” Tần Sơ kỳ quái nhìn về phía giường đối diện “Tại sao hai người họ lại ngủ chung giường?”

Hắn lập tức đi đến bên giường Lộ Đồng, hừ lạnh một tiếng, sau đó đẩy Tần Thập Ngũ sang một bên rồi tự nhét mình chen vào giữa hai người.

……….Chật quá.

Cuối cùng Tần Sơ cũng hài lòng, dùng tay làm gối rồi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau, Tần Thập Ngũ bị té ngã mà tỉnh lại.

Cậu bị lăn từ trên giường té xuống dưới giường, rớt bịch một tiếng.

“Douma! Mẹ nó ai đá tao xuống giường?!”

Tần Thập Ngũ vừa mới tỉnh ngủ, tức tối cáu kỉnh rời giường, đột nhiên từ trên mặt đất nhảy dựng lên.

Sau đó thấy Tần Sơ với Lộ Đồng ở trên giường quấn lấy nhau.

Cậu hít thở mạnh một hơi.

“…………Douma mình còn đang nằm mơ hả?”

Rất hiển nhiên là lúc nãy cậu đã từ trên cái giường này lăn xuống dưới.

Tần Thập Ngũ cả kinh lùi về phía sau hai bước rồi đặt mông ngồi phịch xuống dưới đất.

Ba mẹ ngủ trên giường, con cái ngủ dưới sàn.

Cậu được nhìn thấy cảnh này mà không cần phải trả phí luôn.

Hai tiếng ồn ào đã đánh thức Lộ Đồng.

Anh “ưm” một tiếng, vừa quay đầu, liền nhìn thấy Tần Sơ đang nằm ngủ bên cạnh mình, gương mặt đẹp trai phóng đại trước mắt anh, cho dù là nhìn ở khoảng cách gần như vậy cũng không thấy được tỳ vết gì.

Tiếng mũi “ưm” kia còn chưa “ưm” xong, liền trực tiếp biến thành “……Hả????”

“Rầm!”

Buổi sáng tại phòng 1201 đã hai lần liên tục phát ra tiếng vật nặng rơi xuống mặt đất.

Ngay sau đó, lịch sử tái diễn, Tần Sơ bị đá xuống giường ôm đầu, nghiến răng nói “Đệt……Mẹ nó ai đá tao xuống giường?!”

Tần Thập Ngũ nuốt nước bọt, trong lòng lặng lẽ bổ sung nói: Báo cáo, là mẹ con ạ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.