Tôi Trở Lại Thời Trung Học Của Ba Mình!

Trò chơi quốc vương



– Khu bóc phốt cuộc sống.

– Chủ đề: Douma vaicachomeo! Lão Hà bắt được Tần Sơ với Lộ Đồng, không biết đang làm gì, ba người đang ngồi với nhau ở dưới quốc kỳ, Tần Sơ với Lộ Đồng còn nắm tay nhau! Lão Hà bỏ nghề chủ nhiệm phòng hành chính chuyển sang làm mai mối rồi à!

Lầu một: Mở topic có thể cút về ổ riêng của đồng bọn mấy người mà mở được không? Đâu phải ai cũng muốn nhìn thấy hai thằng này đâu!

Lầu hai: Không muốn xem thì thọc mạch nhấn vào làm gì?

Lầu 3: Thớt trễ rồi, đã có người mở topic vụ này rồi, bàn từ nãy tới giờ [Dẫn link liên kết]

Lầu 4: Sao dạo này hai người đó hay đi chung với nhau thế nhờ?

Lầu 5: Là lá la là la ~ Lúc nãy tui có gặp Lộ Đồng đó, người ta dễ thương muốn xỉu, mấy người nên tranh thủ lúc anh ấy còn đang học ở trường này mà tình cờ gặp nhiều một chút đi, chờ mai mốt tốt nghiệp rồi là trở thành truyền thuyết của Nhất Trung đó ~ muốn gặp cũng không gặp được đâu ~

Lầu 6: Lộ Đồng học đại học gì ta?

Lầu 7: Thanh Hoa, Bắc Đại, thím chọn trường nào?

Lầu 8: Topic trước đâu rồi, sao không thấy?

Lầu 9: Bị xóa rồi.

Lầu 10: Lão Hà có phải chỉ biết chơi mỗi chiêu này không ta, lần trước cũng bắt hai nam sinh nắm tay nhau ngồi dưới quốc kỳ, sắp được nghỉ rồi còn bắt làm chuyện này.

Lầu 11: Hai người đó không phải đang yêu nhau chứ?

Lầu 12: Mơ à? Thím tỉnh lại đi, mới ăn mấy hột đậu phộng đã say tới vậy rồi hả?

Lầu 13: Xác suất Tần Sơ với Lộ Đồng yêu nhau giống như xác suất tui kết hôn với Ngô Ngạn Tổ vậy đó, hai Alpha làm sao yêu nhau được, hai vị giáo thảo xin đừng lãng phí tài nguyên, hãy nhìn tới đám chị em độc thân bọn tui đi!

……………..

Ở trong topic thảo luận một hồi lâu, cuối cùng lại vòng về chủ để chính.

Lầu 110: Lạy luôn, cứ topic nào liên quan tới hai người họ là lại tăng lên một đống trang.

Lầu 111: Chuẩn!

Lầu 112: Kéo mỏi tay ~

Lầu 113: Có ai ra đó xem không, mới nhìn thấy hình chụp mới, hai người đó vẫn còn đang nắm tay nhau thì phải?

Lầu 114: Ủa thầy Hà đi rồi mà, còn nắm tay nữa chi vậy? Sao tự nhiên Tần Sơ nghe lời thế?

Lầu 115: Douma!

Lầu 116: Đù đù đù đù đù đù đù đù má! =))

Lầu 117: Vờ lờ vờ lờ vờ lờ vờ lờ vờ lờ! =))

Lầu 118:???

Lầu 119:??????

Lầu 120: Mấy lầu trên muốn nói cái gì thì nói cho rõ chứ!

Lầu 121: Ôm nhau luôn!

Lầu 122: Tui nói rõ hơn một chút, không phải hai người ôm nhau, Lộ Đồng tự nhiên ngã, Tần Sơ tốt bụng đỡ đồng học một chút. Lộ Đồng hình như có chứng tuột huyết áp mà.

Lầu 123:………..Chắc có mình tui cảm thấy tư thế ôm người đó quá thuần thục à. Hơn nữa, tại sao lại là ôm mà không phải là cõng ta? Còn là bế công chúa nữa?

Lầu 124: Chứ sao má? Tự nhiên Lộ Đồng ngã xuống như vậy, sao Tần Sơ có thể xoay lưng lại bảo Lộ Đồng trèo lên được? Yêu cầu cao quá rồi đó.

Lầu 125: Còn ai ở đó không? Chị gái nơi tiền tuyến có tin tức gì không?

Lầu 126: Thông báo!!! Tần Sơ với Lộ Đồng về ký túc xá rồi!

Lầu 127:? Tin gì ít dữ, kiểm tra rồi thông báo lại đi!

Lầu 128: Bọn con gái mấy người không có lòng tự trọng sao? Có phải minh tinh đâu, cần gì phải quan tâm dữ vậy?

Lầu 129: Kệ thím lầu trên chơi một mình đi.

Lầu 130: Còn ai ở đó không? Tình hình bây giờ như nào rồi?

Lầu 131: Thứ cho tui nói thẳng nha, sao cái tình tiết này cứ giống y như tình tiết trong truyện đồng văn của một đứa bạn tui vậy đó. Trong đó cũng là thầy Hà phạt hai người họ nắm tay nhau, sau đó thì Lộ Đồng nhào vào trong lòng Tần Sơ……..mặc dù bây giờ là ngất xỉu trong lòng Tần Sơ, nhưng mức độ trùng khớp cũng quá cao rồi, con nhỏ đó hôm qua mới ra chương mới, hôm nay linh nghiệm luôn? (Jian: chắc thằng Sơ cop từ đây ra rồi =))))))

Lầu 132: Thí chủ cho xin link, nói phong long mà không nhả link ra là tội ác.

Lần 133: Tần Sơ không núp lùm trong diễn đàn chứ?

Lầu 134: Khùng hả má? Cậu ấy mà đi lượn diễn đàn à? Lại còn lượn vô trong diễn đàn con lấy truyện người lớn 18+ của mình với Lộ Đồng ra học hỏi tham khảo nữa, sau đó hôm nay thử thực hành một chút? Thím đang định tìm tư liệu tham khảo hay gì? Em gái à, bộ cứ viết đồng nhân văn là không cần dùng não sao?

Lầu 135: Tần Sơ? Cậu ở đâu vậy? Cậu cũng đang trong topic này sao? Ra đây cho học tỷ hun cậu phát nào!

Lầu 136: Soái ca à, nhìn tui nè, tui chỉ chiêu cho cậu, cái chiêu đó cùi bắp lắm, tui mà chỉ chiêu là cậu hết hồn liền!

Lầu 137: Hà lố? Tần Sơ ơi cậu lướt tới tui chưa vậy? Chị đây thành thật nói nè: chị yêu cậu muốn chết luôn!

Mấy comment trong topic cười cợt chế giễu, ỷ vào Tần Sơ không có lý do gì để lượn vào trong diễn đàn mà phát ngôn không hề kiêng nể gì.

Diễn đàn trường có thể ẩn danh comment, nhưng quản lý trang web có thể tra một cái là ra được số thẻ học sinh, cho nên mọi người bình thường ở trên diễn đàn cũng không dám nói ra cái gì quá khích.

Topic không ngừng tăng số trang, càng ngày càng có nhiều người comment vào topic, giống như Tần Sơ thực sự đang lướt đọc ở topic này vậy.

Lầu 250: Giáo thảo ơi! Nghe mình khuyên một câu thật lòng nè, Hà Viện Viện không hợp với cậu đâu! Nếu cậu muốn yêu đương, chi bằng hãy nghĩ tới Lộ Đồng thử xem nha!

Lầu 251: Douma! Tự nhiên cái tui nhớ lại chuyện cũ hồi đó, lúc Lộ Đồng còn học sơ trung, là một đóa hoa trắng cực kỳ xinh đẹp mỹ lệ, các nam sinh cao trung toàn thành phố đều đang chờ đợi ảnh lớn lên thật mau! Nhất là nam sinh Nhất Trung, đều đoán ra Lộ Đồng sẽ đến học ở Nhất Trung, để chuẩn bị theo đuổi ảnh, đám nam sinh dở hơi này còn bắt đầu bốc thăm lấy số. Ai dè cuối cùng ảnh lại phân hóa thành Alpha! Ai mà chịu nổi! Như sét đánh giữa trời quang vậy đó! Giống như nhìn thấy cô em gái xinh đẹp nhà bên đột nhiên một ngày đẹp trời giữa hai chân mọc ra một cái chân giữa! Chịu nổi không!

Lầu 252: Tui còn nhớ mấy thằng cha Alpha của Nhất Trung ở trong diễn đàn trường làm um sùm rùm beng ba ngày ba đêm cứ như thể sau khi Lộ Đồng phân hóa thành Omega là trở thành vợ của họ liền được ấy.

Lầu 253: ……………Mấy thằng cha đó không phải thực sự nghĩ rằng bản thân có thể được ở cùng với Lộ Đồng đó chứ?

Lầu 254: Cho dù Lộ Đồng có phân hóa thành Omega đi chăng nữa thì cũng không tới lượt bọn họ có vé. Có khuôn mặt như thế, đàn ông nào chẳng câu được. So với bọn họ thì Tần Sơ còn có thể hơn, người ta vừa đẹp trai, lại là con nhà giàu, sinh ra là ở ngay vạch đích.

Lầu 255: Nhớ lại năm đó….. Haizzz, thôi đừng nhắc tới nữa. Tiếc quá, sao Lộ Đồng lại là Alpha chứ?

……………..

Lộ Đồng đẩy Tần Sơ ra “Để tôi tự đi”

Tần Sơ bị anh đẩy ra mà sững sờ “Tôi ôm anh không được à?”

Hai người đi trên đường, dễ dàng có thể nhìn thấy rất nhiều học sinh lén lút nấp ở lầu 2 lặng lẽ chụp hình bọn họ.

Lộ Đồng đã quen nên chẳng buồn để ý nữa, dùng đầu gối cũng đoán được bọn họ đang muốn chụp cái gì.

Từ hồi còn học cấp 2, anh đã bị chú ý như vậy rồi. Tuy rằng Lộ Đồng mắt nhắm tai điếc làm ngơ, coi như không nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, nhưng đi học lâu như vậy, anh ít nhiều vẫn biết đến cái diễn đàn trường này của Nhất Trung.

Năm đó, trong các câu lạc bộ ở cao trung, có một câu lạc bộ chuyên bàn luận về manga và anime, rảnh rỗi không có gì làm đã tổ chức một cuộc bỏ phiếu trên diễn đàn trường nhằm chọn ra giáo hoa và giáo thảo của trường sơ trung và cao trung.

Ban đầu không có mấy người để ý, kết quả sau đó không biết sao nó lại được chia sẻ lan truyền đi khắp nơi, càng ngày càng có nhiều người biết đến. Có mấy người đăng hình mình lên tự đề cử mình, có mấy người lại nhờ bạn bè đăng hình lên.

Chỉ có Lộ Đồng, là hình chụp lén được tải xuống trên diễn đàn.

Bố cục bức ảnh vô cùng đơn giản, bối cảnh là vườn hoa ở Hàng Châu……….. được chụp hồi anh tham gia hoạt động ngoại khóa khi còn học sơ trung.

Bức ảnh được chụp bằng máy ảnh Canon, góc chụp khá tốt, khi ấy anh mặc áo sơmi đồng phục của trường sơ trung, khuôn mặt hãy còn non nớt, mềm mại tới mức có thể nhéo ra nước. Lúc ấy vẫn chưa mặt than khó gần như bây giờ, nụ cười lại ngoan hiền ngọt ngào, người quản lý vườn hoa tặng cho anh một đóa hồng trắng, đóa hồng màu trắng sứ ấy giống như làn da của anh vậy.

Xinh đẹp, mong manh và trong suốt tựa như pha lê.

Bức ảnh chụp Lộ Đồng cũng giống như đóa hoa mà anh cầm trên tay.

Năm đó, trên diễn đàn có người tốt bụng đưa bức ảnh này lên tham gia thi đấu, còn rất văn nghệ đặt cho bức ảnh một cái tên cực kêu “Hoa hồng sát thủ” (Jian: vl =)))

Nhìn hình mà nói, bức ảnh chụp này của Lộ Đồng quả thực rất có cảm giác xinh đẹp mỏng manh dễ vỡ như pha lê, vừa chạm vào sẽ vỡ ngay, dễ dàng kích thích ham muốn chinh phục từ trong xương cốt của Alpha.

Với gương mặt này của Lộ Đồng, chẳng biết hoa hồng có thể giết người được không, chứ trái tim của toàn bộ Alpha trường cao trung đều bị giết đến không còn manh giáp.

Thật đáng tiếc, tiểu mỹ nhân có số phiếu cách người đứng thứ 2 cả ngàn phiếu, về sau lại phân hóa thành Alpha.

Ông trời thật biết cách trêu đùa người ta.

Đương nhiên, anh cũng không làm Alpha được bao lâu, chắc là nỗi niềm của toàn bộ nam sinh cao trung đã làm cảm động thấu trời xanh. Lộ Đồng xui xẻo lại trải qua lần thứ hai phân hóa, trở thành Omega.

Chỉ là lần này, không có ai biết cả, Alpha duy nhất trong trường học biết được tình hình thực tế, chính là Tần Sơ. Ông trời giống như muốn bù đắp cho anh, đã ban thưởng cho anh người bạn trai Tần Sơ này, tạo ra đủ loại trùng hợp thiên thời địa lợi nhân hòa.

Nói trở lại, Lộ Đồng ngất xỉu, ngoài nguyên nhân bị hạ đường huyết ra, còn là bởi vì tin tức tố.

Tần Sơ có thể đoán ra được nguyên nhân thứ nhất nhưng hắn không thể đoán ra được nguyên nhân thứ hai. Bản thân Lộ Đồng cũng xấu hổ không dám nói ra, thật ra thì cách lần đánh dấu gần đây nhất cũng chưa được bao lâu.

Anh không tới nỗi quá phụ thuộc vào tin tức tố của Tần Sơ, hơn nữa nói ra cũng rất ngượng, với lại phản ứng bài xích tin tức tố của Alpha khác cũng không quá mạnh mẽ, về nhà phun ít thuốc ngăn mùi là được rồi.

Thi cuối kỳ qua đi, thời gian cũng trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Trong buổi tiệc tối mừng năm mới, Tần Sơ lại một lần nữa nổi tiếng, khiến cho diễn đàn trường không ngừng spam liên tục.

Ma xui quỷ khiến, Lộ Đồng ngồi ở dưới sân khấu, lấy điện thoại di động ra chụp hắn mấy tấm. Người khác chụp hình hắn vì muốn đăng lên diễn đàn để gào thét, còn Lộ Đồng không biết vì sao lại chụp ảnh hắn nữa, không đăng lên diễn đàn trường, không chia sẻ cho bất kỳ ai khác, mấy tấm ảnh chụp ấy cứ như vậy an tĩnh nằm yên trong album ảnh của anh.

Sau khi kết thúc buổi tiệc tối mừng năm mới, thì nửa học kỳ đầu năm lớp 10 của Tần Sơ cũng kết thúc

Kỳ nghỉ đông của Nhất Trung cũng khá dài, lần này tổng cộng được nghỉ tới 14 ngày. Có điều bên ngoài là như vậy, nhưng có khi chỉ mới nghỉ được hơn nửa, sang năm là phải quay về trường đi học.

Đặc biệt là những học sinh lớp 11 như Lộ Đồng. Đến thời điểm này, lớp 12 cơ bản đã hoàn thành toàn bộ chương trình học, nửa năm học còn lại đều dùng để ôn tập, có thể nói là tranh thủ từng giây từng phút một để chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

Sau khi Tần Sơ với anh tách nhau ra, hai người chợt ít liên lạc với nhau hơn hẳn.

Hồi còn đi học, bởi vì ở chung một phòng ngủ, ngày ngày chung đụng, muốn tránh mặt nhau cũng khó. Huống gì Tần Sơ lại còn “động kinh” đòi theo đuổi anh, Lộ Đồng cảm thấy cuộc sống của anh luôn có sự tham gia của Tần Sơ, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy bóng dáng của Tần Sơ.

Thế nên vừa mới được nghỉ lễ, không có Tần Sơ ở bên cạnh, cuộc sống của anh bỗng nhiên trở nên tĩnh lặng, khiến anh có hơi không quen. Thật ra thì trước kia cuộc sống của anh cũng tẻ nhạt, nhàm chán như vậy, bây giờ chỉ là quay lại như lúc trước mà thôi. Chỉ là, Lộ Đồng đã quen với náo nhiệt rồi, người nghèo rất dễ thích ứng với cuộc sống giàu có, thế nhưng người giàu đang sống xa hoa lại rất khó thích ứng với cuộc sống nghèo khó tiết kiệm. Anh chưa bao giờ cảm thấy việc học bài, giải đề là chuyện nhàm chán đến như vậy.

Lúc này Ngô Kha gửi cho anh một tin nhắn, định vị của cậu ta ở quán Karaoke bên cạnh Tây Hồ.

Lộ Đồng đang nghịch điện thoại, do dự không biết có nên hỏi Tần Sơ một chút xem hắn đang làm gì không. Nếu hắn không về Bắc Kinh ăn tết thì hẹn hắn ra ngoài, gọi cả Tần Thập Ngũ ra nữa, cùng nhau đi ra ngoài ăn cơm. (Jian: một nhà ba người đáng iu:((((()

Điện thoại di động ting ting lên một tiếng, Tần Sơ không gửi tin nhắn, Ngô Kha sau khi gửi định vị qua thì rất nhanh lại gửi tin nhắn WeChat: Đi không? Bữa trước hẹn cậu đó cậu nhớ chứ? Có rảnh không?

Lộ Đồng: Khi nào?

Ngô Kha: Ngay tối nay, overnight luôn, dám không?

Lộ Đồng:………..

Ngô Kha: Cứ thử đi, không thâu đêm thì sao mà đã ghiền được. Yên tâm đi, bây giờ tôi không mai mối gì cho cậu nữa đâu, lần trước là lỗi của tôi. Nếu cậu cảm thấy không quen, cậu có thể gọi thêm bạn bè của cậu tới nữa, nể mặt tôi đi mà, nếu không mai mốt sẽ có ít cơ hội được đi chơi như vậy lắm.

Ngô Kha cũng giống anh, đều học lớp 11.

Cậu ta nói không sai, cách kỳ thi đại học càng gần, càng không có thời gian để chời bời, càng đừng nói đến chuyện đi chơi thâu đêm. Với lại, gần đây quả thực Lộ Đồng cũng không có chuyện gì để làm, chi bằng ra ngoài chơi với cậu ta để giết thời gian cũng tốt.

Sau khi định vị xong, Lộ Đồng thả điện thoại di động xuống. Một lát sau, anh lại mở điện thoại, mở album ảnh chụp Tần Sơ ra, sau khi nhìn một lúc, lại quăng điện thoại lên giường.

“Bận tới vậy sao? Chẳng nhắn nổi lấy một cái tin?” Lộ Đồng suy nghĩ một lát “Thái độ này mà đòi theo đuổi người ta à? Ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới, theo đuổi ai được chứ?”

(Ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới: Làm được ba bữa lại nghỉ hai bữa, tương tự câu bữa đực bữa cái, làm không tới nơi tới chốn)

Lâm Tự Âm ở dưới lầu ngẩng cổ lên kêu lớn “Con trai, ăn cam không, mẹ gọt rồi mang lên cho con nha?”

Lộ Đồng “Không ăn, mẹ, con ra ngoài một lát”

Anh trở mình đứng lên, lấy một bộ quần áo trong tủ ra, mặc vào người rồi đi ra cửa.

Lâm Tự Âm đi theo anh ra đến sân “Đi đâu vậy?”

Lộ Đồng “Bạn học hẹn con ra ngoài”

Lâm Tự Âm do dự nói “Con có về ăn cơm tối không? Trời lạnh như vậy sao con mặc ít thế, có ra ngoài được không đây?”

Lộ Đồng “Không lạnh, buổi tối con sẽ nói sau”

Lâm Tự Âm hỏi “Tần Sơ gọi con ra ngoài à?”

Lộ Đồng “Không phải, bạn của con không chỉ có mỗi mình hắn”

Lâm Tự Âm “Ừ” một tiếng, không yên tâm nói “Con……..nếu tới chỗ đông người thì con nên gọi cho Tần Sơ đi”

Sau khi trải qua lần phân hóa thứ hai, Lâm Tự Âm nhận ra được cách giáo dục Lộ Đồng của bà với chồng mình có vấn đề.

Cả hai đã thảo luận với nhau rồi oán trách nhau hết nửa ngày, vẫn không thể tìm ra được một cách giải quyết nào ổn thỏa. Cuối cùng, Lâm Tự Âm vẫn là người đưa ra quyết định, mọi chuyện đều nghe theo bà.

Nếu tiếp tục kiểm soát Lộ Đồng nữa, sẽ chỉ phản tác dụng.

Càng kiểm soát chặt, Lộ Đồng sẽ càng giấu giếm nhiều chuyện.

Bà vừa không yên tâm Lộ Đồng đi tới chỗ đông người, nhưng cũng không dám mở miệng ép con trai phải ở nhà.

Suy nghĩ hồi lâu, chỉ có thể đem hy vọng ký thác vào trên người Tần Sơ……..trên lý thuyết, Tần Sơ cũng coi như là Alpha của Lộ Đồng, hơn nữa còn là con trai của ông Tần, hiểu rõ gốc rễ, có hắn ở bên cũng không phải là chuyện gì nghiêm trọng.

Với cả lo lắng cho thân phận hiện tại của Lộ Đồng, đi ra ngoài lỡ như gặp phải một Alpha có ý đồ xấu thì sẽ rất nguy hiểm.

Lộ Đồng nghe bà lải nhải mấy câu, trả lời cho có lệ rồi vội vàng rời đi, vừa đi ra khỏi tiều khu lập tức không còn thấy bóng dáng.

Lâm Tự Âm còn chưa nói hết lời, lẩm bẩm một câu “Sao lại không hiểu chuyện như vậy chứ?”

Lộ Chi Ngôn dựa vào cửa “Không phải tại bà chiều hư nó à?”

Lâm Tự Âm “Tôi chiều hư? Tôi có bao nhiêu thời gian mà chiều hư nó? Còn ông kiểm soát nó bao lâu? Ăn nói cho rõ ràng, đừng có đánh lận vào nhau”

Thấy hai người lại bắt đầu sắp cãi nhau, Lộ Chi Ngôn vội vàng nói “Tôi không cãi với bà nữa, tôi ra ngoài chơi cờ đây”

Lộ Đồng ra khỏi nhà, cách thời gian hẹn với Ngô Kha vẫn còn rất lâu.

Anh vào một quán trà sữa, gọi một ly trà sữa đậu đỏ pudding cacao rồi đi tới quảng trường phía trước cách đó không xa. Gần nhà anh có một trạm xe bus, ngồi xe bus đi qua mấy trạm là tới quảng trường văn hóa, vào ngày lễ, quảng trường vô cùng náo nhiệt sôi động.

Có các lớp huấn luyện cho một số cuộc thi trượt băng mùa đông, bao gồm cả nhóm thanh niên và nhóm trẻ em.

Bên trong trung tâm mua sắm nối liền với quảng trường còn có triển lãm tranh và các gian hàng khuyến mãi tết Nguyên Đán đẩy mạnh tiêu thụ, vừa mới bước vào nơi này, giống như bước vào thế giới pháo hoa, bên tai tràn ngập các loại âm thanh.

Lộ Đồng ngồi ở trên ghế dài, cái miệng nhỏ hút từng ngụm trà sữa.

Trước mắt là buổi sinh hoạt của câu lạc bộ trượt ván, một vài thanh niên ăn mặc rất thời thượng dẫm lên ván trượt giống như đang ngự kiếm bay lên, “vèo vèo” mấy cái bay qua trước mặt anh.

“Có phải Tần Sơ cũng thích chơi trò này không?” Lộ Đồng vẩn vơ suy nghĩ.

Lần đầu tiên anh tới nhà Tần Sơ, nhìn thấy bên cạnh quả bóng đá có dựng một cái ván trượt. Ở trong trường học cũng nghe qua, hình như Tần Sơ là thành viên của cậu lạc bộ trượt ván.

“Anh chàng đẹp trai, có hứng thú không? Có muốn đăng ký không?” Một cô gái mặc một cái quần jean rách dẫm lên ván trượt dừng lại trước mặt anh.

Cô thấy Lộ Đồng đã chăm chú nhìn câu lạc bộ của họ thật lâu, cho rằng anh có hứng thú với môn trượt ván.

Chẳng ngờ, Lộ Đồng lại lắc đầu.

“Vậy anh có hứng thú đi ăn với tôi một bữa không?”

Lộ Đồng cầm ly trà sữa, không nói chuyện, chỉ lắc đầu.

Mấy tên con trai ở đằng sau huýt sáo, ồn ào nói “Ái chà, lần đầu tiên nữ thần bị từ chối đó nha!”

Cô gái cười ha ha “Tôi đi nhé!”

“Không hỏi nữa sao? Để tôi hỏi giúp cô cho, soái ca, đây là hoa khôi của câu lạc bộ chúng tôi đó, nhà cô ấy giàu lắm nha! Cậu mà kết bạn với cô ấy là có thể thoải mái tiêu tiền của cô ấy rồi!”

“Trâu già gặm cỏ non à, người ta hình như mới học cấp 3 thôi. Có còn là người không? Có biết yêu đương với vị thành niên là phạm pháp không?”

“Phạm cái đầu ông! Cút đi!”

Ván trượt của cô gái kia lại trượt một vòng trước mặt anh.

“Không suy nghĩ một chút sao, không đi ăn cũng không sao, làm bạn với nhau trước được chứ?”

Từ sau khi lên cao trung, Lộ Đồng không ít lần ngẫu nhiên bắt gặp những cuộc theo đuổi táo bạo như vậy.

Anh từ chối như một thói quen “Tôi…..”

“Không được” Tần Sơ bỗng nhiên đè vai anh lại.

Lộ Đồng kinh ngạc nhìn hắn.

Giống y như con ma, đi đường mà không phát ra âm thanh, cứ như vậy bay tới sau lưng anh.

Cô nàng trượt ván thấy lại có một anh chàng đẹp trai khác đi tới, hai mắt sáng rực “Cậu ta không được? Vậy cậu được không?”

Tần Sơ “Tôi cũng không được”

Cô gái sau khi bị từ chối, bĩu môi, cảm thấy không thú vị nữa rồi trượt đi.

Mấy người trong câu lạc bộ vẫn ồn ào “Sao không hỏi nữa, chẳng giống tác phong của cô tí nào, hai soái ca đó!”

“Hỏi con khỉ khô chứ hỏi, không nhìn thấy hai người họ là một cặp à, chị đây không muốn làm gậy đánh uyên ương. Cút cút cút, mau đi luyện tập đi”

Lộ Đồng hỏi hắn “Cậu ở đây làm gì?”

Tần Sơ “Tới nhà anh tìm không thấy nên tới đây đi thử một vòng xem.”

Lộ Đồng “Cậu bận rộn như vậy làm sao còn thời gian mà đi tìm tôi chứ?”

Tần Sơ nghe giọng điệu của anh rất kỳ lạ, lập tức cười ra thành tiếng “Anh nhớ tôi sao?”

Lộ Đồng mặc kệ hắn, có điều tâm trạng bỗng nhiên rất thoải mái, có chút muốn cười.

“Đi một mình à?”

Tần Sơ “Không, mang theo cái bóng đèn”

Vừa dứt lời, cái bóng đèn mà hắn nói đã đi đến. Là em gái họ của Khúc Mộ Dao, người nhà họ Khúc, vừa từ nước ngoài trở về, không đến Bắc Kinh mà tới Hàng Châu trước, tìm chị họ của mình chơi.

Khúc Mộ Dao đi cùng với hắn, lúc nãy cô với Tần Sơ còn đứng ở trên quảng trường cà khịa cãi nhau một trận, kết quả vừa mới quay đầu, con nhóc đấy cứ như cơn gió chẳng biết biến đâu mất tiêu, thế là trọng trách chăm sóc cô em gái họ này tự nhiên rơi xuống đầu ông anh trai dây mơ rễ má Tần Sơ.

Cô em gái này còn nhỏ, khoảng chừng năm tuổi, ăn mặc như một cái bánh bao, chập chững đi bộ, trên tay còn cầm một cái cặp sách nhỏ, phía sau lưng có cột một sợi dây thừng, một đầu dây khác nằm ở trong tay Tần Sơ, có thể nhìn ra, Tần Sơ vì để đề phòng cô bé đi đường bị té ngã nên đã nảy ra tối kiến này.

Y như dắt chó đi dạo.

Lộ Đồng “Cậu đúng là thiên tài”

Khúc Mộ Tư rành rọt nói “Anh họ, em đói bụng”

Tần Sơ tỏ ra chán ghét “Không phải mới vừa ăn xong à? Bụng nhóc là cái động không đáy sao? Con gái không thể ăn quá nhiều đâu, mập ú bây giờ”

Khúc Mộ Tư “À” một tiếng, quay đầu nhìn Lộ Đồng “Anh họ ơi, anh ấy là ai vậy?”

Tần Sơ mặt dày vô sỉ nói “Anh dâu họ của nhóc”

Lộ Đồng “Chiếm tiện nghi của tôi có thể kiếm ra tiền à?”

Tần Sơ “Không chiếm thì uổng”

Khúc Mộ Tư rất có tầm nhìn xa, bước chân ngắn chập chững một đường chạy tới ôm lấy đùi Lộ Đồng “Anh dâu họ, em đói bụng!”

Lộ Đồng:…….

Sau đó Khúc Mộ Tư được bế đi mua một cái bánh tart trứng, bánh vừa mới nướng xong vẫn còn nóng, Lộ Đồng bế cô bé vào lòng, sau khi thổi nguội thì đút cho cô bé ăn.

Tần Sơ nhìn anh, cạnh khóe nói “Anh chăm sóc con nít giỏi thật, rất có bản năng làm mẹ đấy”

Lộ Đồng không ngẩng đầu lên “Không nói chuyện không ai bảo cậu câm đâu”

Khúc Mộ Tư được Lộ Đồng chiều chuộng, trong nháy mắt quăng luôn ông anh họ vô tình kia ra xa ngàn dặm.

Tần Sơ rõ ràng là chỉ tình cờ gặp cô nhóc này khi Khúc Mộ Dao dẫn cô bé tới, chẳng ngờ cô nhóc lại trở thành hòn đá ngáng đường hắn.

Một ngày đẹp trời như vậy, trời xanh mây trắng, tại quảng trường thương mại, xung quanh đều có các đôi tình nhân đi bên nhau. Muốn có không khí……… không khí của năm mới, muốn có cảm giác……….cảm giác của năm mới.

Tuy rằng hoàn toàn không có tí không khí yêu đương lãng mạn nào cả, nhưng đã lâu rồi không được gặp Lộ Đồng, vừa được gặp Lộ Đồng, hai tay Lộ Đồng lại bị con nhóc kia chiếm cứ, hắn làm sao có thể tìm cớ để nắm tay người ta được nữa đây?

Bực bội quá.

Tần Sơ trừng mắt liếc nhìn Khúc Mộ Tư một cái, Khúc Mộ Tư vội vàng chôn khuôn mặt nhỏ phúng phính vào trong lòng Lộ Đồng, nhanh trí tố cáo “Anh họ trừng em”

Lộ Đồng “Sao cậu lại trừng con bé?”

Khúc Mộ Tư cười khúc khích, Tần Sơ bị cô nhóc đè đầu, tức tối nghiến răng, sau đó hắn lấy điện thoại ra, dùng vận tốc ánh sáng mà bấm ra một dãy số.

Tần Thập Ngũ đang ở nhà say giấc nồng bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

Một cái bóng đèn cũng sáng.

Hai cái bóng đèn cũng sáng.

Nhưng ba cái bóng đèn có thể xếp thành một hàng tự loại bỏ nhau.

Lúc Tần Thập Ngũ mặc quần áo vào, vẫn còn đang ngái ngủ.

Cậu vừa ngáp vừa đi tìm Tần Sơ, kết quả không nhìn thấy Tần Sơ, lại nhìn thấy Lộ Đồng đang bế một đứa bé trong lòng.

Mắt của Tần Thập Ngũ vốn đã khá to, lúc này lại trợn trò lên “Đây là ai?”

Lộ Đồng ngưng lại “Sao cậu cũng ở đây?”

Tần Thập Ngũ “Cũng là sao? Còn ai nữa?” Cậu nhìn thấy Lộ Đồng bế đứa trẻ khác, nhìn kiểu gì cũng thấy khó chịu, hỏi lại một câu “Đây là ai vậy?”

Không chịu buộc chịu, cậu đã lớn đầu như vậy rồi, chẳng thể nào giống như con nít làm nũng lăn lộn dưới đất ăn vạ đòi Lộ Đồng bế lên được.

Trong trí nhớ, Lộ Đồng cũng đã từng bế cậu.

Khúc Mộ Tư nhìn thấy Tần Thập Ngũ, bị ánh mắt hung thần ác sát của cậu làm cho sợ hãi, tay chân rụt lại càng chui sâu vào trong lòng Lộ Đồng hơn.

Tần Thập Ngũ nhảy dựng lên, bay tới túm lấy cổ áo Khúc Mộ Tư kéo cô nhóc ra “Nhóc là con nhà ai hả? Bộ không biết là không nên chui vào lòng người lạ sao?”

Hơn nữa, vị trí trong lồng ngực của Lộ Đồng……. là lãnh địa của cậu.

Sao có thể để cho người khác chui vào đó nằm ngủ được?!!!

Cho dù cậu còn mấy năm nữa mới được sinh ra đời, nhưng chỗ đó đã sớm được quy hoạch là thuộc về Tần Thập Ngũ cậu rồi.

Lộ Đồng “Em họ Tần Sơ”

Tần Thập Ngũ híp mắt nhìn chằm chằm Khúc Mộ Tư “Sao em không biết hắn có một cô em họ như vậy nhỉ?”

Cuối cùng Tần Sơ cũng tóm được Khúc Mộ Dao quay trở lại.

“Tôi vẫn còn chưa chơi đủ đâu” Khúc Mộ Dao oán giận một tiếng, nhìn thấy Tần Thập Ngũ, vui vẻ kêu lên “Tần Thập Ngũ, cậu cũng tới à?”

Tần Sơ mặt không cảm xúc chỉ vào Khúc Mộ Tư “Dẫn nhóc này về đi”

Khúc Mộ Dao “Về nhà sớm vậy làm gì chứ? Lộ Đồng, anh ở đây làm gì vậy?”

Lộ Đồng “Tôi có hẹn với Ngô Kha”

Trong nháy mắt Tần Sơ với Tần Thập Ngũ đều tỏ ra cảnh giác.

Cái tên Ngô Kha này, hai ba con đều không lạ gì.

Còn không phải là cái tên thích mai mối cho Lộ Đồng sao? Mối thù lần trước vẫn chưa giải quyết đâu, sao lúc này lại tới nữa!

Khúc Mộ Dao tò mò hỏi “Anh ta hẹn anh làm gì vậy?”

Tần Sơ “Mày quen Ngô Kha à?”

Khúc Mộ Dao “Quen chứ. Chúng tôi chung một câu lạc bộ, anh ta là hội phó”

Lộ Đồng “Hát Karaoke”

“Hát Karaoke?” Tần Thập Ngũ lẩm bẩm một câu “Thằng cha đáng chết đó đúng là đồ khôn lỏi, muốn không bỏ tiền ra mà vẫn được ngồi ở hàng trước xem trình diễn âm nhạc sao? Nằm mơ cũng không mơ được chuyện tốt như vậy!”

Tần Thập Ngũ biết, năm đầu Lộ Đồng mới debut, chưa quyết định sẽ làm gì.

Chủ tịch công ty truyền thông Thịnh Tinh là ba cậu, không phải ra mặt điều hành mà chỉ nắm giữ cổ phần, Lộ Đồng vừa debut đã là đối tượng o bế quan trọng của công ty, tài nguyên đóng phim với tổ chức show âm nhạc không hề ít.

Sau khi nổi tiếng, vé ngồi hàng đầu concert của Lộ Đồng được bán tới giá một vạn tệ, đặc biệt là trong buổi concert chia tay……… khi ấy anh đã quyết định muốn tập trung vào việc diễn xuất, concert đó được tổ chức ở Thâm Quyến, giá vé ngồi hàng đầu của buổi concert đó bị đẩy lên tới mức giá trên trời bảy vạn tệ, gần như đã trở thành một giai thoại.

Tần Thập Ngũ cũng chỉ nghe mấy nữ sinh trong lớp bàn tàn, không biết trong đó có bao nhiêu độ chân thật……….. hơn một nửa nữ sinh trong lớp cậu đều là fans bạn gái cực kỳ ái mộ Lộ Đồng, ai cũng thật sự cho rằng sau khi mình lớn lên có thể được kết hôn với Lộ Đồng, chẳng hề nghĩ tới mình đang học chung một lớp với con trai của Lộ Đồng.

Khúc Mộ Dao nói “Tôi ké với, để tôi nói với Ngô Kha một tiếng”

Cô gọi điện thoại cho tài xế đưa Khúc Mộ Tư về nhà trước, bản thân rảnh tay ở bên ngoài thoải mái chơi tới tối.

Khoảng 6 giờ, đám người Ngô Kha đã tới quán Karaoke.

Lộ Đồng đi vào trung tâm mua sắm từ cổng A của quảng trường văn hóa, đi qua vườn hoa trên không của trung tâm mua sắm, tới lầu năm là phòng Karaoke. Sau khi vào cửa, ánh đèn lập tức trở nên mờ ảo.

Tần Thập Ngũ theo sát Lộ Đồng, tò mò đánh giá phòng KTV của 16 năm trước: Đúng là quê mùa!

Khúc Mộ Dao đẩy cửa ra trước, Ngô Kha vừa sửng sốt vừa kinh ngạc, trong lòng “Douma!” một tiếng, vội vàng nói “Giáo hoa đại giá quang lâm! Mọi người cùng chào đón nào!”

Đám con trai đang ngồi trên ghế trong nháy mắt bùng nổ tiếng gào thét, trong phòng có mười mấy người, có vẻ đều là bạn bè của Ngô Kha.

Khi Lộ Đồng đến gần, đám người trong phòng lại tru tréo lên một hồi.

Ngô Kha dở khóc dở cười “Mấy ba bình tĩnh một chút được không? Sao giống như tấm chiếu mới dữ vậy?”

Cậu ta nhìn thấy Tần Sơ ở phía sau Lộ Đồng, “Á đù” một tiếng “Vụ gì đây, hôm nay cả giáo hoa giáo thảo của Nhất Trung đều tập trung hết một chỗ thế này”

Ngô Kha nhìn Lộ Đồng “Sao cậu dẫn Tần Sơ tới vậy?”

Tần Sơ lạnh nhạt nói “Người nhà đi theo”

Ngô Kha: ………

Cậu ta dùng ánh mắt ý muốn hỏi Lộ Đồng “Tình huống này là thế nào?”

Lộ Đồng dùng ánh mắt trả lời: Một lời khó nói hết.

Tần Thập Ngũ vội vàng nói “Tôi cũng là người nhà!” Cậu suy nghĩ một chút rồi sửa lời “À không, cứ coi như tôi là đồ tặng kèm đi”

“Đừng đứng ở cửa nữa, mọi người vào ngồi đi” Ngô Kha nói.

Lộ Đồng ngồi xuống, Tần Sơ ngồi bên trái anh, Tần Thập Ngũ ngồi bên phải anh, lập tức ngăn cách tất cả những ai trong phòng KTV này có ý định muốn đến bắt chuyện với anh.

Người đang đứng ở trên sân khấu trong phòng KTV gân cổ lên hét kia là một nam sinh cạo nửa đầu, anh trai cạo nửa đầu cầm micro nói “Dừng một chút! Tôi muốn hỏi, trong phòng này có ai vị thành niên không đây? Vị thành niên đứng sang bên phải, thành niên thì đứng sang bên trái”

Bạn bè của Ngô Kha đều là lớp 11, lớp 12, hầu như đều đã thành niên.

Trong phòng cũng có người dẫn theo bạn gái tới, hoặc là một em gái lớp 10, những người này đều chưa thành niên.

“Làm gì đây! Muốn làm gì hả?”

Anh trai cạo nửa đầu nói “Khó có dịp náo nhiệt như vậy, hát không thì chán quá, hay là chúng ta cùng nhau chơi trò kích thích hơn một chút!”

Trong lòng Lộ Đồng có linh cảm không tốt.

Anh trai cạo nửa đầu mỉm cười nguy hiểm “Trò chơi quốc vương thì sao hả? Có dám chơi không?!”

Tần Sơ ở nước ngoài, tuy rằng bạn bè nhiều, nhưng trước nay chưa từng tham gia những buổi tụ tập hỗn loạn kiểu như vậy.

Hắn quay đầu lại, cực kỳ ngây ngô hỏi “Trò chơi quốc vương là gì?”

Anh trai cạo nửa đầu bắt đầu xào bài trong tiếng ồn ào.

Tất cả những người ngồi trong phòng đều đồng ý tham gia, Tần Sơ vừa hỏi xong, trong tay được phát một lá bài.

Lộ Đồng kiên nhẫn giải thích “Trò chơi này là, nếu cậu có được lá bài hình quỷ, cậu sẽ trở thành quốc vương, có thể ra lệnh cho mọi người ở đây làm một việc”

Tần Sơ “Sau đó thì sao?”

Lộ Đồng nói thẳng “Đây là mệnh lệnh có tính cưỡng chế, lập tức có hiệu lực”

Tần Sơ mở lá bài của mình ra “Lá bài hình quỷ này đúng không?”

Lộ Đồng “………..Sao cậu lại gặp may đến vậy?”

Tần Sơ cầm lá bài lên nhìn “Đúng là bài hình quỷ rồi. Vậy tôi có thể ra lệnh cho người khác đúng không?”

Lộ Đồng nghĩ thầm: Sao có thể, tất nhiên còn có quy tắc của trò chơi nữa.

Anh vẫn chưa nói xong, Tần Sơ đã ngồi ngay ngắn ở trên ghế sopha, ra lệnh cho Lộ Đồng nói “Bây giờ anh phải thích tôi, lập tức có hiệu lực” Hắn suy nghĩ một chút, bổ sung nói “Anh nói đi”

Tần Thập Ngũ ngồi một bên trợn mắt há hốc miệng, cậu cũng chưa từng chơi “trò chơi quốc vương” trong truyền thuyết này bao giờ, trong lúc nhất thời gió thổi ngổn ngang.

………..Trò chơi này chơi như vậy hả?

Tần Thập Ngũ bỗng nhiên tràn ngập ảo tưởng đối với lá bài hình quỷ kia: Vậy chẳng phải là mình có thể ra lệnh cho Lộ Đồng mỗi ngày làm việc 8 tiếng đồng hồ chơi với mình sao?

……………………..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.