Từ Hôm Nay Bắt Đầu Ngược Tra Nam

Đừng Hẹn Hò Với Hắn!





Tiêu Diệp nhìn hai tấm vé trên tay, lại nhìn qua mấy dòng chữ trên đó, chân mày thoáng chốc nhăn chặt lại.

Sau khi Triệu Hướng Hải chia tay với hắn, hoa đào của anh tràn đến càng ngày càng đông, nhiều đến mức khiến hắn muốn đánh người! Một giây không để mắt tới là thế nào cũng có người dùng tâm tư không thuần khiết mà muốn thông đồng với anh.

Con mẹ nó điên vừa thôi!
Tiêu Diệp cắn chặt răng, bó hoa hồng trong tay cũng bị hắn siết đến nhăn nhúm.

Lúc này cửa phòng tập bỗng nhiên mở ra, Tiêu Diệp giật mình, vội vội vàng vàng đặt phiếu xuống dưới cặp của Triệu Hướng Hải, làm bộ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Triệu Hướng Hải đi ra từ trong phòng tập, anh mặc quần áo thể thao, mồ hôi khiến cho cơ thể rắn chắc thành thục cứ thế mà lộ ra từng đường cong quyến rũ, tản ra sức hấp dẫn chí mạng.

Đôi mắt Tiêu Diệp dần tối lại, nhìn chằm chằm chằm Triệu Hướng Hải.

Triệu Hướng Hải cầm lấy một ly nước, uống một ngụm rồi nhìn vào ánh mắt thâm trầm của Tiêu Diệp, nói: "Cậu nhìn tôi làm gì?"

Tiêu Diệp một bên bị câu dẫn bởi cơ thể quyến rũ của Triệu Hướng Hải, một bên lại vì chuyện có người muốn thông đồng với anh mà tâm phiền ý loạn.

Hắn sờ sờ đầu, một lúc sau mới nói: "Không có gì."
Triệu Hướng Hải liếc mắt nhìn nam nhân một cái, sau đó nhún vai đi vào trong phòng, hừ nhẹ một tiếng: "Tên khùng."
Chờ đến khi Triệu Hướng Hải đi rồi, Tiêu Diệp mới đứng lên đi tới ban công.

Hắn đi tới đi lui trên ban công, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý.

Hôm nay bởi vì tâm tình của Tiêu tổng rất tốt nên áp lực công việc của trợ lý nhỏ giảm bớt không ít, khi về còn vui tươi hớn hở, muốn hưởng thụ cảm giác nhàn nhã đã lâu không thấy.

Mà mẹ nó cô vừa mới trải được tấm thảm yoga, chân còn chưa kịp bước lên thì Tiêu tổng đã gọi điện thoại tới như đòi mạng.

Cô hoảng loạn bắt máy: "Tiêu tổng, ngài tìm tôi?"
Tiêu Diệp đứng bên cạnh ban công, nhìn thành thị phồn hoa lúc về đêm mà nặng nề nói: "Ngày mai ở nhà hát trung tâm có biểu diễn nhạc kịch.

Cô tìm giúp tôi xem vé còn không đi."
Nữ trợ lý khẩn trương vâng vâng dạ dạ, nhớ kỹ tên vở kịch và thời gian, một bên nghe điện thoại, một bên mở trang web ra tìm kiếm.

Sau đó cô do dự nói với Tiêu Diệp: "Vé đã bán hết rồi, không còn thừa tấm nào hết."
Tiêu Diệp đang tâm phiền ý loạn ngắm cảnh đêm, vừa nghe thấy hết vé, đáy mắt liền toát ra vẻ nôn nóng.

Hắn nhẹ nhàng gõ tay lên lan can, trầm tư một lát rồi nói: "Vậy cô có thể mua được không?
Trợ lý như sắp khóc đến nơi: "Vé đều đã bán hết rồi, tôi biết mua ở đâu đây??"
"Tôi muốn tấm vé đó, cô liên hệ với đạo diễn vở kịch, hoặc là liên hệ với diễn viên ấy!" Tiêu Diệp cắn chặt răng: "Tìm mấy tên đầu tư của vở kịch này cũng được! Bất luận thế nào ngày mai cô cũng phải mua được một vé cho tôi."
Trợ lý ngây người trong chốc lát rồi âm thầm nuốt nước miếng.


Cô biết tính tình bạo ngược như sài lang hổ báo này của Tiêu tổng chắc chắn không thể đổi được, hôm nay tâm tình hắn tốt, nhưng có thể tốt đến bao giờ? Nhìn xem, vừa đến tối là đã bắt đầu hung ác áp bức sức lao động.

Tuy trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trợ lý nhỏ vẫn hiểu không thể nói ra ngoài, đành đáp ứng: "Dạ dạ, tôi hiểu.

Tiêu tổng, ngày mai hẳn là tôi sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ."
"Không phải hẳn là." Tiêu Diệp nheo mắt lại: "Phải là chắc chắn."
Sẽ không thể nào có chuyện hắn trơ mắt nhìn Triệu Hướng Hải đi hẹn hò với người khác, nếu không hắn sẽ chết vì chua ở nhà.

Đặc biệt là người kia còn dám cưới đi tâm tư của Hải ca!
Nhịn gì thì nhịn, chứ cái này hắn nhịn không nổi!
Vô luận thế nào hắn cũng phải bám theo sau, nhất quyết không thể để tên ranh con Quan Trường Phong kia hớt tay trên, quyết không để cậu ta chiếm tiện nghi trên người Hải ca!
Buổi tối ngày hôm sau Triệu Hướng Hải về nhà trước.

Anh vào phòng tắm tắm rửa một hồi, sau đó thay áo vest bằng một bộ quần áo thoải mái, cả người nhìn như trẻ ra bao nhiêu tuổi, vừa anh tuấn vừa soái khí.

Xong anh liền đi tới gara, mở cửa xe rồi đi đến nhà hát.


Thời điểm anh vừa đi đến cửa nhà hát, Quan Trường Phong đã đứng chờ ở cửa.

Anh đỗ xe, khẽ mỉm cười đi đến trước mặt Quan Trường Phong rồi hơi gật đầu: "Lại để cậu chờ rồi."
"Không có đâu." Quan Trường Phong cười cười, đưa cho Triệu Hướng Hải một ly trà nóng: "Còn lâu mới đến thời gian bắt đầu, không cần vội."
Hai người đứng ở cửa nhà hát thoải mái trò chuyện mà không chú ý tới chiếc xe thể thao màu đen đậu bên đường.

Tại chiếc xe thể thao này, Tiêu Diệp nhìn qua cửa sổ, gắt gao nhìn chằm chằm hai thân ảnh kia, trong ánh mắt tràn ngập sự ghen tuông mù mịt, hắn nghiến răng nghiến lợi.

Quả nhiên là ranh con Quan Trường Phong, quả nhiên là nó hẹn hò với Triệu Hướng Hải! Mẹ nó!
Tại đây chiếc xe thể thao, Tiêu Dã chính xuyên thấu qua cửa sổ xe, gắt gao mà nhìn chằm chằm kia lưỡng đạo thân ảnh, trong ánh mắt tràn ngập nồng đậm ghen tuông, hàm răng cắn chặt muốn chết.

Quả nhiên là Quan Trường Phong, quả nhiên Triệu Hướng Hải là phó hắn ước! Mẹ nó!.



Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.